Phát Ngôn & Hành Động Ấn Tượng |
![]() |
|
![]() ![]() |
Phát Ngôn & Hành Động Ấn Tượng |
Aug 10 2010, 01:35 PM
Post
#1
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
Vietnamnet is one of the few Vietnamese newspapers that has social and political commentary. As a result, some of their reporters have been fired (including Đoan Trang, for those of you who don't know who she is, look her up) and their articles "magically" disappeared. They have a weekly column called "Phát Ngôn & Hành Động Ấn Tượng" that I'll try to update once a week. Here is this week's:
http://tuanvietnam.net/2010-08-07-phat-ngo...ng-tho-dai-buon Phát ngôn & Hành động: Siêu xe, siêu lệ và tiếng thở dài buồn Tác giả: B́nh Tĩnh Bài đă được xuất bản.: 07/08/2010 07:16 GMT+7 Siêu xe chạy kiểu siêu lệ, người thừa hành luật pháp lại giẫm lên luật pháp và Đại hội của giới nhà văn - giới tinh hoa của xă hội, thay v́ bàn chuyện văn chương lại sôi sùng sục chuyện bầu bán. Những lát cắt tuần này buồn nhiều hơn vui... Trực Ngôn tuần này tạm đi vắng, nhường sân cho cây bút mới - nhà báo B́nh Tĩnh. "Siêu xe" chạy kiểu "siêu lệ" Những ngày gần đây, dư luận xă hội, giới chuộng xe đời mới, xe "khủng" xôn xao về một thông tin, chiếc xe Bentley (được xếp vào hàng "siêu xe") biển số 80B-6986 do Công ty cổ phần Bia Sài G̣n B́nh Tây (thuộc Tổng Công ty cổ phần Bia rượu nước giải khát Sài G̣n, địa chỉ tại 12 Đông Du, P.Bến Nghé, Q.1, TP.HCM) đứng tên. Xe này sản xuất năm 2008 và được đăng kư đăng kiểm lần đầu vào ngày 10/12/2009 tại Trung tâm đăng kiểm xe cơ giới 50-06V. Chuyện "chả có ǵ mà ầm ĩ thế" nếu như chiếc "siêu xe" này có biển số cuối - 86- mà giới kinh doanh vốn tin vào vận may rủi - có ư nghĩa là "phát lộc", thuộc ngạch kinh doanh, theo quy định đeo biển trắng, lại nghiễm nhiên đeo biển xanh - 80B- biển số cơ quan nhà nước. Trả lời câu hỏi của phóng viên, ông Văn Thanh Liêm - Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Bia Sài G̣n B́nh Tây cho biết, sau khi mua, Tổng Giám đốc Nguyễn Xuân Hải đề nghị Bộ Công Thương làm công văn gửi Bộ Công an xin cấp biển số xanh (80B). ![]() "Siêu xe" Bentley biển số 80B-6986 được một thành viên mạng Flickr đưa lên Internet cách đây năm tháng với lời b́nh "thường xuyên thấy chạy quanh khu vực chợ Bến Thành", Ảnh VNN Cũng theo ông Liêm: "Xe của công ty nhưng tôi là Chủ tịch HĐQT nên đi nhiều hơn". Trả lời câu hỏi tại sao phải xin cấp biển số của cơ quan nhà nước, ông Liêm nói "để tiện việc đi giao dịch, ưu tiên khi qua phà". (Tuổi Trẻ). Người viết bài này, xin không so sánh chiếc xe chỉ một vị Chủ tịch HĐQT một Công ty cổ phần đi, có giá bằng mấy vạn con trâu, ḅ, v́ đó là chuyện "xưa rồi Diễm". Và cũng bởi, đă làm kinh doanh, mà đi chiếc xe xoàng xĩnh quá trong thời buổi cạnh tranh này, th́ đối tác, khách hàng dứt khoát nghi ngờ năng lực kinh doanh của ông (bà) ta. Thế nhưng người viết bài này lại nghi ngờ một sự thực: V́ sao, xe của Chủ tịch một công ty cổ phần lẽ ra phải gắn biển trắng của dân thương trường, lại điệu đàng gắn biển xanh 80 B của cơ quan Nhà nước? Câu trả lời của ông Liêm "để tiện việc đi giao dịch, ưu tiên khi qua phà" th́ chỉ ông Liêm biết đúng đến mức nào. Có điều, chỉ một cái biển xanh ấy nó nói lên tâm lư người Việt ḿnh "háo danh" thật muôn h́nh vạn trạng, thật tinh vi. Tâm lư háo danh ấy "to" như chuyện lấy bằng tiến sĩ dỏm tại một trường đại học dỏm ở tận bên kia biển Thái B́nh Dương, của một vị quan chức địa phương, dùng để ḷe thiên hạ là "bằng ngoại". Lại cũng tinh vi chỉ bằng cái vé qua phà bé tí, bé tẹo...được ưu tiên, hoặc khi đi giao dịch lỗ lăi ở vùng sông nước miệt vườn của một doanh nhân công ty cổ phần. Nhưng một điều nghi ngờ thứ 2 không thể không đặt ra: Ai đă tiếp tay cho một mục đích sai trái? Luật quy định chỉ xe công của các cơ quan trung ương mới có biển số xanh, tại sao, và bằng con đường nào, chiếc xe một công ty cổ phần lại cũng có tấm biển "sang trọng" ấy, trong con mắt không ít người. Sự "thay trắng" đổi "ra xanh" ở đây của cái "siêu xe"phải chăng đă dễ dàng thành hiện thực bởi cái "siêu lệ", có cần phải gọi đích danh là lệ "lót tay" hay không? Được biết, theo ông Vũ Đỗ Anh Dũng- Cục trưởng Cục Cảnh sát giao thông đường bộ, đường sắt cho biết, sẽ cho rà soát, kiểm tra lại quy tŕnh cấp biển số xe 80B - 6986 để xử lư. Siêu xe "86- phát lộc" chưa rơ bao nhiêu. Nhưng việc "đổi trắng ra xanh" công khai sai trái này, rất cần "án phạt". Và người thi hành "siêu lệ" này cần được xử lư. Hăy cứ chờ xem! Sôi sùng sục Đại hội Nhà văn và tiếng thở dài buồn Không biết hôm nay, khi đại hội Hội Nhà văn vừa kết thúc, có bao nhiêu người vui, bao nhiêu người buồn? Có thể giả sử mà không sợ sai rằng những người được vào BCH sẽ vui, vui v́ được bạn văn tín nhiệm, hoặc vui v́ ḿnh... có chút quyền lực, th́ cũng là vui. Cũng có thể giả sử tiếp rằng những người ủng hộ những thành viên BCH mới ấy cũng sẽ vui, bởi đâu phải ai cũng ủng hộ đúng những người được bầu chọn? C̣n ai nữa? Thế th́ có đáng bao nhiêu so với vô số người buồn, buồn bất luận ai sẽ vào BCH, ai sẽ là Chủ tịch hay Phó Chủ tịch. Những người buồn ấy chẳng phải nhà văn, nhà thơ, nhà lư luận phê b́nh... mà chỉ là độc giả. Không chỉ buồn mà c̣n thất vọng, c̣n không hiểu nổi v́ sao nhà văn lại tự làm mất h́nh ảnh trong mắt người hâm mộ đến thế? ![]() BCH mới của Hội Nhà văn VN, Ảnh VNN Đại hội Hội Nhà văn, bao nhiêu tên tuổi đ́nh đám trong Nam ngoài Bắc, trên rừng dưới biển tụ hội, họ đă bàn luận những ǵ về văn chương? Bạn đọc đă chờ đợi mỏi ṃn những tác phẩm để đời "made in Việt Nam", nhưng trớ trêu thay các nhà văn gặp nhau lại chẳng hề trăn trở chuyện đó. Cái làm họ trăn trở, lao tâm khổ tứ nhất từ vài tháng trước thềm đại hội vào đến tận đại hội vẫn chỉ là ai sẽ vào BCH, ai sẽ làm Chủ tịch? Hết suy tư nghiền ngẫm lại "kéo bè kéo cánh" để lobby cho người nọ, chê bai nói xấu người kia. Trước ĐH th́ thế, đến ĐH th́ sao? Cứ đọc những ǵ báo chí tường thuật về ĐH Hội Nhà văn, cả ngày đầu "sôi sục" chuyện bầu BCH, ngày thứ hai th́ hết nhấp nhổm xem ai trúng BCH (dù chỉ c̣n 18 người ứng cử, lại phải chọn tới 15) lại nhấp nhổm xem ai là Chủ tịch và Phó Chủ tịch. Chủ tịch và BCH mới ra mắt xong th́ cũng hết thời gian ĐH rồi c̣n đâu? Không lẽ tốn bao nhiêu tiền của để tập hợp hàng ngh́n con người lại mấy ngày chỉ để làm có bấy nhiêu? Nếu chỉ để bầu cử, xin mạn phép đề xuất một cách làm đỡ tốn kém hơn nhiều: bầu cử qua thư, thậm chí là qua... email, có khác ǵ nhau chứ? Nói như thế, nhiều người sẽ bảo, có phải chỉ đại hội Hội nhà văn mới mất nhiều thời gian cho chuyện bầu bán đâu, đại hội của hội nào chẳng thế? Kể cả ĐH Đảng các cấp th́ nội dung quan trọng nhất vẫn là bầu cử đó thôi. Vậy th́ phải xin thưa, cái ĐH nhà văn hơn hẳn các ĐH khác, c̣n là cách ứng xử... chẳng văn ǵ cho lắm. Ứng xử thế nào th́ đă ngập tràn trên các báo chính thống cũng như các blog của những người tham dự đại hội, xin phép không nhắc lại. Chỉ biết có lần, người viết được nghe kể lại với giọng đau xót rằng, những người phục vụ ở Hội trường Ba Đ́nh xưa khẳng định họ đă phục vụ cả ngh́n hội nghị, hội thảo, đại hội... nhưng chưa ĐH nào khủng khiếp như ĐH Hội Nhà văn, ồn ào nhất, lộn xộn nhất, bẩn nhất... Hôm nay lại được nghe chuyện những người phục vụ ở Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc cũng than thở... y như vậy. Hỡi ôi! Có bao giờ các nhà văn giật ḿnh tự hỏi, độc giả mong chờ ǵ ở họ? Câu trả lời chắc chắn chỉ là tác phẩm hay - chưa dám mơ đến tác phẩm để đời. Cũng chắc chắn không kém, độc giả chẳng bao giờ mong chờ các nhà văn cư xử với nhau theo cách họ đang cư xử với ĐH Hội Nhà văn bây giờ. Chợt nghĩ, có bao nhiêu năng lượng, nhiều nhà văn đă dồn hết vào những chuyện phi văn chương thế này rồi, c̣n đâu sức lực mà viết? "Lạy giời, việc bầu bán đừng bị biến thành cuộc tranh đấu làm xấu mặt văn nhân...", mong đợi của nhà thơ Nguyễn Duy tiếc thay đă không thành hiện thực. Ngậm ngùi thay. Người làm luật giẫm đạp lên pháp luật Chuyện chiếc "xe khủng" 5,5 tỷ đồng của công ty cổ phần đeo biển xanh cơ quan nhà nước c̣n chưa ngă ngũ sẽ bị xử phạt thế nào, th́ mới đây, xă hội nói chung, người dân Quảng B́nh nói riêng, một phen "sốc nặng" v́ một vị "lái xe khủng". "Khủng" v́ sau khi lái xe đâm phải một lúc 3 người, trong đó có một em bé, c̣n lại là 2 người phụ nữ, "lái xe khủng" này đă bỏ trốn, để lại cả 3 người bị thương nặng, có người bất tỉnh ngay tại chỗ. "Khủng" hơn nữa là người ta bất ngờ, và không tin ở tai ḿnh, khi biết một sự thực phũ phàng: Vị "lái xe" đó là ông Viện trưởng Viện Kiểm sát tỉnh Quảng B́nh- Phạm Hồng Tâm. Tên là Hồng Tâm, nhưng với hành vi hèn nhát và thiếu nhân tính đó ở một quan chức chuyên hành nghề luật pháp, có người đă bảo ông chỉ có "hắc tâm". Người viết bài này bỗng nhớ tới một chuyện rất xưa cũ. Những năm tháng trước đây, một vị nữ luật sư- trí thức danh giá, có cái tên rất đẹp, đă lái xe đâm phải một người dân. Điều đáng nói, sau đó, bà đă lái xe bỏ trốn. Đương nhiên, sự việc sớm muộn đă bị phanh phui. Cho dù sau đó, bà ta có đền bù bao nhiêu cho người bị nạn, th́ cái tên tuổi của bà cũng đă mất đi rất nhiều trong con mắt người dân vốn ngưỡng mộ trí thức, bởi một hành xử xấu và đáng tiếc. Bởi không chỉ là một người b́nh thường, cần có ḷng nhân với đồng loại, bà c̣n là một luật sư, chuyên đấu tranh bảo vệ lẽ phải, chiến đấu chống lại cái sai trái, cái ác. Giữa lời nói, đạo đức và việc làm của người thực thi pháp luật, khoảng cách càng lớn bao nhiêu th́ thanh danh sẽ càng bé bấy nhiêu. Đáng tiếc là ở đó. Điều đáng nói, cũng phải vài ngày sau khi gây ra tai nạn, biết không thể chối bỏ được trách nhiệm, ông Tâm mới đến nhà chị Thúy- người lái xe máy, và là một trong 3 người bị nạn để xin lỗi và "bồi thường thiệt hại"- số tiền 40 triệu đồng. Ông Tâm cũng giải thích rằng để xảy ra sự cố không mong muốn này, do hôm đó ông "vừa tiếp khách", có uống bia. Có lẽ, bây giờ, người dân Quảng B́nh, mỗi lần thấy ông Phạm Hồng Tâm tiếp khách hoặc uống bia, tốt nhất, nên ở trong nhà, nếu không muốn bị vạ (!) Nhưng dư luận xă hội nói chung, người dân Quảng B́nh và nhất là gia đ́nh 3 người bị nạn trên có quyền đặt câu hỏi: V́ sao, một quan chức lănh đạo ngành tư pháp tỉnh, chuyên có trách nhiệm xem xét các hành vi vi phạm pháp luật, phạm tội để truy tố, lại có một hành vi đáng "truy tố" hơn cả - đó là lái xe gây tai nạn, rồi rồ ga bỏ trốn, bỏ mặc người bị nạn? Hành vi đáng xấu hổ đó, ở người b́nh thường đă là đáng lên án. Ở người nhân danh góp phần tạo nên sự công bằng xă hội, có quyền phán xử tội ác, th́ c̣n đáng lên án gấp bội. Rất lạ, là tại sao những người có trách nhiệm, có bổn phận thi hành luật pháp, lại ngang nhiên dẫm đạp lên pháp luật? Phải chăng, chính quyền hành đó, đă "trao" cho họ một tâm lư, một cách hành xử không cần luật pháp? This post has been edited by DanTriVN: Aug 10 2010, 01:36 PM |
|
|
|
Aug 10 2010, 01:43 PM
Post
#2
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
Some older ones:
http://tuanvietnam.net/2009-11-20-phat-ngo...an-va-luat-phap Phát ngôn và Hành động ấn tượng: Ḷng dân và luật pháp Tác giả: Đoan Trang Bộ Tư pháp và hồ sơ vụ PCI Trả lời báo chí về quan điểm của Bộ Tư pháp sau khi phía Nhật Bản cung cấp cho Việt Nam hồ sơ vụ PCI, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường cho biết: "Nếu giả sử cái này mà được thu thập theo ủy thác của cơ quan điều tra Việt Nam hay cơ quan công tố Việt Nam, theo tŕnh tự của pháp luật Việt Nam và nếu có sự tham gia hay chứng kiến của những người có thẩm quyền trong cơ quan tố tụng Việt Nam th́ khác. C̣n đây là bên ngoài xét xử. Tôi không nghi ngờ họ xét xử sai, nhưng về mặt chính thức pháp lư không thể lấy cái này để buộc tội người ta ngay lập tức được". (Tuổi Trẻ, 18/11)Kỳ họp thứ 6 QH khóa 12 "nóng" hẳn lên khi bước vào những phiên chất vấn trực tiếp tại Hội trường. Nếu như có thể gọi tuần vừa qua là "tuần căng thẳng" của các bộ trưởng, th́ thật tốt, v́ như thế chứng tỏ hoạt động chất vấn và giám sát của QH ta đạt hiệu quả cao. Xét từ phương diện luật pháp, Bộ trưởng có những nghi ngại như vậy là rất đúng đắn, để tránh làm người vô tội bị hàm oan. Nhưng từ phương diện... ḷng dân mà xét, việc các quan chức tư pháp của chúng ta cứ nhấn mạnh măi sự khác biệt giữa tư pháp "ta" và "người", rồi những khó khăn trong quá tŕnh tiếp nhận và xử lư thông tin trong một vụ án tham nhũng trọng điểm, có thể làm nản ḷng những người dân muốn chính phủ mạnh tay với tệ nội xâm này. Cần lưu ư rằng đây là một vụ việc liên quan tới tham nhũng, là thứ tội danh "của riêng" giới quan chức và luôn được xem là nghiêm trọng, bởi trong một nhà nước pháp quyền, mọi quan chức đều phải bị kiểm soát nghiêm khắc hơn thường dân. Có thể nền tư pháp mỗi nước một khác, nhưng các nguyên tắc chủ yếu th́ về căn bản giống nhau, nên việc sử dụng các thông tin do phía nước ngoài cung cấp chỉ khó nếu chúng ta không muốn, hoặc nếu chúng ta có cách diễn giải và định nghĩa khác hẳn "bạn" về tội danh tham nhũng. Nên "quản lư Internet" bằng cái ǵ? Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Lê Doăn Hợp cho rằng sẽ là không công bằng nếu không nói đến "những cái hay của Internet và các trang thông tin điện tử, kể cả blog" (mà chỉ liệt kê cái xấu, cái độc hại rồi mong "quản lư" nó). Về vấn đề quản lư, ông Hợp nói: "Quản lư Internet bằng các biện pháp kỹ thuật nhiều sẽ tạo ra ách tắc, tính thông suốt trong thông tin bị ảnh hưởng...". (VietNamNet, 17/11) Ở điểm này, có lẽ Bộ trưởng c̣n cảm thông với Internet và đa số người tiêu dùng hơn là ĐBQH, bởi chính ĐB Cao Thành Văn (Bạc Liêu) là người đặt ra câu hỏi Bộ đă có những biện pháp ǵ để trực tiếp đề nghị các nhà cung cấp mạng t́m kiếm lớn như Yahoo, Google trong việc hạn chế sự lan truyền web của họ chưa? Việc đề nghị nhà cung cấp nước ngoài hạn chế sản phẩm của họ e là một việc làm đi ngược với tự do thương mại, tự do thông tin. Thêm nữa, không thể phủ nhận Internet là một phát kiến vĩ đại của nhân loại, có vai tṛ cực kỳ to lớn trong sự tiến bộ của xă hội, phổ biến kiến thức, phát triển tri thức và dân trí, minh bạch hóa... Các mặt tiêu cực của nó hoàn toàn có thể được giải quyết bằng công cụ pháp luật (như đa số các quốc gia trên thế giới đă và đang làm), thay v́ "quản lư" theo một cách "thủ công nghiệp" là hạn chế kỹ thuật, dựng tường lửa, tạo cảm giác như tư duy ngăn sông cấm chợ thời bao cấp vậy. Và nếu xét từ quan điểm kinh tế, trong thời đại CNTT hiện nay, chẳng nên đầu tư nguồn lực vào việc chạy đua "khóa mă" và "giải mă" để ngăn chặn người dùng Internet, v́ vừa tốn kém, vừa mất thời gian, vừa không đạt 100% kết quả. Cách tối ưu vẫn là nâng cao dân trí để sau đó tin tưởng vào sự lựa chọn tự giác của người dân. (Mà muốn nâng cao dân trí th́ lại càng cần minh bạch và tự do thông tin). "Khó chấm dứt chạy chức quyền v́ người chạy có báo đâu" Vị bộ trưởng cuối cùng trả lời chất vấn trong kỳ họp thứ 6 QH khóa 12, Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn, đă có "màn trả lời" chuyên nghiệp trước đại biểu (ĐB): ḥa nhă tiếp nhận mọi truy vấn, không tỏ vẻ trốn tránh trách nhiệm, trả lời điềm tĩnh và trôi chảy. Trước các câu hỏi "tận bờ sát góc" của ĐBQH Lê Văn Cuông về t́nh trạng và giải pháp cho vấn nạn chạy chức, chạy quyền, ông Tuấn cho rằng: "Công tác cán bộ là việc khó..., người ta chạy chức, chạy quyền, người ta đâu có nói với ai mà có thể biết được". (VietNamNet, 18/11) Mới nghe qua th́ người nghe có thể thấy Bộ trưởng trả lời thật trôi chảy và xác đáng. Tuy nhiên, nếu nghĩ kỹ th́ lại thấy điều Bộ trưởng nói cứ "làm sao đó". Lẽ dĩ nhiên là chẳng ai chạy chức chạy quyền lại đi báo cáo với Bộ trưởng; nếu lấy thế làm lư do để nói công tác cán bộ là việc khó th́ chẳng khác nào nói "điều tra là công việc khó, v́ người phạm tội có nói với công an đâu mà có thể biết được". "Màn chất vấn" của ĐB Lê Văn Cuông chắc hẳn được nhiều cử tri ưa thích, v́ ông tỏ ra quyết liệt và ráo riết, hỏi đến cùng. Nhưng trái với ĐB Cuông, Bộ trưởng Nội vụ lại chưa thể trả lời đến cùng. Ông chỉ nói chung chung: "Th́ bây giờ cái chính phải bằng cơ chế, bằng sự giám sát của nhân dân, của tổ chức, của tập thể để đề bạt cán bộ. Nếu làm tốt được việc đó, tôi chắc công tác cán bộ sẽ có điều kiện đạt được kết quả tốt". Vậy, cụ thể th́ cơ chế đó là ǵ, làm thế nào để nhân dân, tổ chức, tập thể giám sát được công tác tổ chức cán bộ? Bộ trưởng không nói rơ thêm được. ĐB đành tự trả lời (rằng "chính việc không dân chủ và thiếu minh bạch làm phát sinh nạn chạy chức, chạy quyền"). C̣n nạn chạy chức quyền, nhân tài c̣n là "nguyên khí tiềm ẩn" Ông Nguyễn Đ́nh Hương (nguyên phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương) phát biểu với báo chí: "Ai cũng có thể nói được câu "hiền tài là nguyên khí quốc gia", nhưng nếu chỉ treo bảng khuyến khích để làm "màu" mà không có giải pháp cụ thể th́ chẳng để làm ǵ, thậm chí c̣n phản tác dụng... Tôi cho rằng một trong những nguyên nhân quan trọng nhất là khi c̣n nạn chạy chức chạy quyền th́ nhân tài sẽ không có đất sống". (Tuổi Trẻ, 16/11) Từ lâu nay, nhiều thắc mắc đă đặt ra về "cơ chế nào để phát hiện và sử dụng người tài". Trong khi chưa (ai) định ra được cơ chế cho việc đó th́ một trong những nguyên nhân khiến người tài cứ măi là "nguyên khí tiềm ẩn" đă được ông Nguyễn Đ́nh Hương chỉ ra một cách đơn giản: vấn nạn chạy chức quyền. Nhưng dẹp bỏ vấn nạn này lại rất khó v́ "người chạy chức quyền có báo với ai đâu", như lời Bộ trưởng Nội vụ nói (đă dẫn). Từ đó suy ra, nhân tài nh́n chung rất khó có đất sống. "Hiền tài là nguyên khí quốc gia" sẽ c̣n là khẩu hiệu dài dài. Chống tham nhũng vẫn "đạt được kết quả bước đầu" Quan chức cuối cùng trả lời chất vấn của ĐB trong kỳ họp QH này là người đứng đầu Chính phủ - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Sáng 19/11, Thủ tướng đă có 75 phút trả lời trực tiếp tại Hội trường. Một trong những ĐB chất vấn, ông Lê Văn Cuông, nêu vấn đề: T́nh h́nh pḥng chống tham nhũng, lăng phí thời gian qua không những chưa được đẩy lùi mà c̣n có chiều hướng gia tăng. Với câu hỏi này, Thủ tướng đáp: "Có thể nói bằng sự nỗ lực kiên quyết của cả hệ thống chính trị, công tác pḥng chống tham nhũng đă đạt được kết quả bước đầu như nâng cao nhận thức, trách nhiệm các cấp, các ngành, hoàn thiện thể chế công khai minh bạch theo kinh tế thị trường để nhân dân kiểm soát, quan tâm". (Tiền Phong, 19/11) Nhớ cách đây 5 năm, nguyên thủ tướng Phan Văn Khải cũng đă trả lời chất vấn của QH liên quan đến vấn đề chống tham nhũng. Ông Khải khẳng định, người sai phạm và bao che sai phạm, ở bất kỳ cương vị nào, cũng sẽ bị xử lư nghiêm minh, đúng luật và công bố công khai. Cựu thủ tướng nói: "Là người đứng đầu Chính phủ, tôi nhận rơ trách nhiệm và coi trọng t́m hiểu nguyên nhân, rút kinh nghiệm với từng trường hợp. Đây cũng là trách nhiệm và bài học của lănh đạo Đảng và Nhà nước về bổ nhiệm cán bộ cấp cao, nhiều trường hợp phải tŕnh Quốc hội thông qua". (VnExpress, 2/12/2004) Chấm điểm chất vấn: Nói chung tốt! Kết thúc 5 phiên chất vấn, Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng đánh giá: "Không khí chất vấn thẳng thắn mà không đao to búa lớn, gay gắt, tranh luận nhưng thân t́nh. Thân t́nh mà không né tránh và nhân nhượng". (VietNamNet, 19/11) Chủ tịch QH cho rằng, nh́n chung, nhiều đại biểu đă có những câu hỏi sắc sảo, theo sát vấn đề. Đó là chất lượng chất vấn của ĐB. C̣n về chất lượng trả lời của phía hành pháp, ông Nguyễn Phú Trọng nhận xét là các bộ trưởng đă chuẩn bị công phu, kỹ lưỡng, trả lời một cách nghiêm túc, chân thành, thẳng thắn. Tuy nhiên, theo Chủ tịch Quốc hội, trách nhiệm và giải pháp đưa ra vẫn c̣n chưa rơ, ở cả phần trả lời của Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Lê Doăn Hợp, lẫn Bộ trưởng Công Thương Nguyễn Huy Hoàng và Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn. Người đứng đầu QH cũng đánh giá phần trả lời của người đứng đầu Chính phủ (Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) là "rất thẳng thắn, rành mạch, cụ thể và cũng làm rơ thêm nhiều vấn đề mà các vị đại biểu và cử tri quan tâm, chỉ tiếc là thời gian hơi ít". Chủ tịch QH cho rằng thành công của các phiên chất vấn là tạo điều kiện cho đồng bào trong và ngoài nước thấy được không khí dân chủ, thẳng thắn trong hoạt động Nghị trường ở nước ta. Tất nhiên, để giải quyết mọi vấn đề, không thể chỉ trông chờ vào phiên chất vấn. 110 người dân xin ở tù thay cho bà Trần Ngọc Sương Trong lịch sử tư pháp Việt Nam, chưa bao giờ có đông người xin chịu phạt thay cho một cá nhân như vậy: Không chỉ viết đơn xin xem xét lại bản án sơ thẩm, 110 người dân ở Nông trường Sông Hậu vừa tiếp tục có đơn gửi các cơ quan chức năng "xin ở tù thay" nguyên Giám đốc Trần Ngọc Sương. "Hành động ấn tượng" của những người viết đơn kia nói lên điều ǵ? Lá đơn viết: "Chúng tôi xin ở tù thay cô Ba, nếu quan ṭa quyết đưa cô Ba Sương vào tù (mỗi người chúng tôi xin ở thay cho cô Ba 1 tháng, v́ tội của cô Ba chỉ lo cho mọi người chứ không có động cơ vụ lợi cá nhân)". (VnExpress, 16/11) Đây chính là lúc yếu tố "nhân thân tốt" được đặt ra, nhưng không phải từ phía ngành tư pháp, mà là từ phía người dân. Nếu được hỏi, 110 con người ở Nông trường Sông Hậu chắc chắn không giải thích nổi v́ sao nhờ "nhân thân tốt" mà có người như ông Huỳnh Ngọc Sỹ được giảm sự trừng phạt, trong khi "cô Ba Sương" nhân thân tốt là vậy lại bị xử 8 năm tù, buộc bồi thường 4,3 tỷ đồng. Thật ra, một nền luật pháp nghiêm minh là chỉ có "hợp lư" mà không "hợp t́nh", cho nên chuyện "nhân thân tốt" không nên được đặt ra. Nhưng, từ góc độ dư luận xă hội, bản án dành cho bà Trần Ngọc Sương của Nông trường Sông Hậu vào thời điểm này, đặt cạnh kết quả phán quyết đối với ông Huỳnh Ngọc Sỹ của Ban QLDA Đại lộ Đông - Tây (dù hai vụ việc chẳng có mấy nét tương đồng), rất dễ gây hiệu ứng tiêu cực trong dư luận. Những người dân thường, tự nhận ḿnh không hiểu biết về luật pháp, sẽ sẵn sàng so sánh hai vụ việc và "đ̣i công lư" theo suy nghĩ của họ. Với họ, như thế là cùng "nhân thân tốt" nhưng bà Sương bị xử quá nặng, c̣n ông Sỹ quá được ưu ái. Liệu họ có nên tin vào sự công minh của hệ thống tư pháp không? Sợ bị thầy cô đánh, tṛ uống thuốc ngủ Tháng 10 vừa qua, trường THCS Trần Quốc Tuấn (Q.7, TP HCM) phát hiện cả trường có hơn hai chục học sinh lớp 7 dùng thuốc gây ngủ để trốn thầy cô xuống pḥng y tế. Lư do là sợ bị thầy cô đánh. Một số em phản ánh thầy dạy địa đánh bằng "cây roi dài và dẻo", cô dạy sử "dùng tay tát vào mặt các bạn", c̣n cô giáo tiếng Anh dùng "roi gỗ ngắn". Ông Ngô Xuân Đông, phụ trách chuyên môn bậc tiểu học và THCS, Pḥng GD&ĐT Q.10, lư giải về dụng cụ thầy cô đă dùng để đánh: "Có thể đó chỉ là dụng cụ giảng dạy mà thôi. Nhiều khi HS hư quá thầy cô lại không kiềm chế được nên mới đánh". (VietNamNet, 16/11) Không thuộc bài, làm mất trật tự trong lớp hoặc không là đầy đủ bài tập về nhà, v.v... đều là lỗi của HS. Có điều, giáo viên hoàn toàn có thể dùng điểm số và đánh giá hạnh kiểm để phạt lỗi các em, thay v́ dùng "dụng cụ học tập" để đánh. Xét cho cùng th́ dụng cụ học tập làm ǵ có chức năng ấy. Ngay cả việc dùng tay không để tát vào mặt các em cũng cần được xem lại. Hơn nữa, nếu thực sự HS "hư quá" th́ có lẽ đă không sợ hăi giáo viên đến mức phải uống thuốc ngủ để trốn tiết. Những thầy cô "không kiềm chế được" như thế, nhân Ngày Nhà giáo 20/11, có cảm thấy tự hào khi nhận hoa, quà, thậm chí... phong b́ từ HS và/hoặc cha mẹ các em không? Trong khi ngành giáo dục c̣n rất nhiều bất cập, với nguyên nhân kinh điển là "do cơ chế", chúng ta đành chỉ có thể kêu gọi mỗi thầy cô hăy cố gắng giữ ǵn cho nghề của ḿnh - nghề giáo vốn dĩ đă hưởng một "thương hiệu tự có". |
|
|
|
Aug 10 2010, 03:35 PM
Post
#3
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
http://www.tuanvietnam.net/2009-11-26-phat...ruong-song-hau-
Phát ngôn, Hành động ấn tượng: Câu chuyện Nông trường Sông Hậu Tác giả: Đoan Trang Bài đă được xuất bản.: 27/11/2009 10:00 GMT+7 Chiếm vị trí nổi bật trên báo chí những ngày qua, vụ án Nông trường Sông Hậu đang đặt ra nhiều vấn đề xă hội gai góc. Phát ngôn & Hành động ấn tượng tuần này cung cấp một góc nh́n về vụ Nông trường Sông Hậu thông qua những phát ngôn điển h́nh về sự kiện này trong 7 ngày vừa rồi. Quân pháp bất vị… nhân thân Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh đă có một phát biểu hay đề cao vai tṛ của nền tư pháp độc lập, công bằng, nghiêm minh, khi ông nói: “Thành tích có thể rất nhiều nhưng khi xét xử th́ phải theo luật”. (VietNamNet, 23/11) Đó là câu trả lời của ông khi được hỏi về vụ án Nông trường Sông Hậu, với bị cáo Trần Ngọc Sương (Ba Sương) từng được phong danh hiệu là Anh hùng lao động, c̣n Nông trường Sông Hậu mà bà từng làm GĐ đă có rất nhiều thành tích. Trên phương diện luật pháp, điều vị Bộ trưởng nói là hoàn toàn chính xác. Pháp luật phải nghiêm minh, duy lư. Anh hùng trong quá khứ không có nghĩa là hiện tại và tương lai không bao giờ mắc sai phạm và không thể bị xét xử. Nói cách khác, không thể v́ bà Ba Sương có nhân thân tốt, có cống hiến trong quá khứ, mà đương nhiên miễn tố đối với bà. Đó là biểu hiện của một nguyên tắc bất biến: Mọi công dân đều b́nh đẳng trước pháp luật. Cùng lắm th́ có thể quy những đóng góp, công lao của cựu GĐ Nông trường Sông Hậu thành một giá trị nào đó để tưởng thưởng cho bà, nhưng việc đó độc lập với quá tŕnh xét xử, v́ công là công mà tội là tội. Thế nhưng, dư luận sẽ chẳng ồn ào lên đến thế nếu cách đây không lâu, ông Huỳnh Ngọc Sĩ, bị cáo trong vụ án PCI liên quan đến cáo buộc nhận hối lộ gần triệu USD tại dự án đại lộ Đông - Tây được giảm nhẹ h́nh phạt xuống c̣n 3 năm tù giam "nhân thân tốt, có quá tŕnh cống hiến lâu dài, gia đ́nh có công với cách mạng, quá tŕnh làm việc đă đạt được nhiều thành tích tốt được biểu dương… Do đó, cần phải xem xét, giảm nhẹ h́nh phạt”. Và dư luận cũng không cảm thấy bức xúc đến thế nếu những t́nh tiết báo chí hé lộ sau đó khiến người ta không thể không đặt dấu hỏi nghi ngờ về những uẩn khúc phía sau vụ án. Thành ủy Cần Thơ: Có hay không chuyện chỉ đạo án? Bí thư Thành ủy kiêm Chủ tịch HĐND TP Cần Thơ Nguyễn Tấn Quyên khẳng định với báo chí: “Vụ án Nông trường Sông Hậu cơ quan pháp luật người ta đang làm. Thành ủy chưa có ư kiến ǵ. Các đồng chí thông cảm. Tôi cũng chưa có ư kiến về vấn đề mà cơ quan pháp luật họ đang làm”. (VietNamNet, ngày 24/11). Nhưng ông Nguyễn Tấn Quyên vừa trả lời phỏng vấn xong th́ các báo đă lục lại tài liệu cũ và t́m thấy văn bản số 91 của văn pḥng Thành ủy, trong đó nêu rơ: “Sau khi xin ư kiến đồng chí Bí thư Thành ủy, đồng chí Phạm Thanh Vận, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy kết luận như sau: … Thống nhất chuyển sang cơ quan cảnh sát điều tra những nội dung vi phạm nguyên tắc quản lư nhà nước đă rơ (...). Trước mắt khởi tố vụ án về tội cố ư làm trái gây hậu quả nghiêm trọng”. (Tiền Phong, 25/11) Thành ủy Cần Thơ sẽ giải thích trước dư luận về văn bản này thế nào đây? Nói sao để không gây bức xúc trong dư luận, ít nhất là về sự mâu thuẫn giữa lời nói (của Bí thư) và văn bản một năm về trước? Ngoài ra, khó mà phủ nhận rằng quyết định trên văn bản đó của Thành ủy Cần Thơ đă đi ngược lại mọi nguyên tắc cơ bản của pháp luật và thủ tục tố tụng. Đảng lănh đạo, nghĩa là nắm cái tổng quát, chứ không chỉ đạo chi tiết tới từng vụ việc dân sự như vậy, nhất là khi đó vốn là nhiệm vụ của các cơ quan hành pháp và tư pháp. Có thể tóm tắt ngắn gọn bản chất sự vụ này bằng một câu mà cố Thủ tướng Vơ Văn Kiệt, trước khi mất, đă viết trong thư gửi Thành ủy Cần Thơ để bày tỏ sự quan ngại: “Tôi không rơ có những lư do ǵ bên trong để các đồng chí giải thích cho việc này: cơ quan Đảng chỉ đạo cơ quan điều tra khởi tố vụ án”. Án tại hồ sơ, quyết định tại văn bản. Mặc dù trả lời báo chí là “không có ư kiến”, nhưng quyết định của Thành ủy Cần Thơ liên quan tới vụ án th́ đă nằm trên văn bản. Sự tự mâu thuẫn đang đẩy Thành ủy vào thế lưỡng nan. Bói ra ma, kiểm tra ra tội! Trong khi dư luận đang đặt câu hỏi về bản án 8 năm tù, buộc bồi thường 4,3 tỷ đồng đối với bà Trần Ngọc Sương, th́ Phó đoàn ĐBQH Cần Thơ Huỳnh Văn Tiếp như rót thêm ít dầu vào lửa khi ông nói: “Bây giờ có vấn đề đặt ra là có khả năng c̣n bỏ sót tội cho chị Ba Sương hay không, tại sao có nhiều tội mà khởi tố có một tội…”. Và khi PV hỏi về việc 110 người cùng kư tên vào đơn xin ở tù thay bà Ba Sương, ĐB Tiếp nói: “Bây giờ phải kiểm tra xem cái đó như thế nào, động cơ nào người ta kư cái đó, phải làm rơ”. (VietNamNet, 24/11) Trước những phản ứng của công luận, cho rằng bản án đưa ra “không thuận ḷng người”, bất công đối với một phụ nữ độc thân có nhiều cống hiến như bà Sương, ĐB Huỳnh Văn Tiếp lại thiên về hướng soi t́m những ǵ có thể bất lợi cho bị cáo, đồng thời tỏ ư băn khoăn về “động cơ” của dân, trong khi chính ông cũng thừa nhận ḿnh hầu như chưa có thông tin ǵ về vụ án. Tạm đặt sang một bên chuyện phát ngôn của ĐB Huỳnh Văn Tiếp vào thời điểm này có thể lại làm bùng thêm bức xúc trong dư luận, cũng cần chú ư rằng ông đang đề xuất một khả năng rất dễ thành hiện thực: Nếu cơ quan điều tra lật lại hồ sơ để xem c̣n sót tội của “chị Ba Sương” hay không, th́ rồi sẽ t́m ra tội. Bởi v́, ở Việt Nam có một thực tế mà nhiều người đă biết, rằng nếu cứ chiếu vào giấy tờ, thủ tục, luật lệ các loại - lúc th́ thay đổi xoành xoạch, “không biết đâu mà lần”, lúc lại quá tŕ trệ, không theo kịp thực tế cuộc sống - th́ luôn luôn có thể t́m ra sai phạm của doanh nghiệp. Trường hợp này sẽ càng dễ xảy ra hơn đối với những giám đốc như bà Ba Sương và người cha quá cố của bà - ông Trần Ngọc Hoằng. Họ là những người Nam Bộ phóng khoáng, những doanh nhân thực tế. Rất có thể vào những ngày đầu của Nông trường Sông Hậu, họ đă chỉ nghĩ làm sao để nông trường đứng vững và phát triển được th́ làm, không nghĩ tới việc có thể sai phạm, một ngày nào đó… Những lời ĐBQH Huỳnh Văn Tiếp nói, phải chăng thể hiện một cái nh́n có phần thiên lệch, theo hướng cho rằng bà Sương có tội, c̣n người dân th́ có động cơ ǵ đó không vô tư nên t́m cách “chạy án”? Trưởng ban Dân vận TW: Lỡ th́ đă lỡ rồi… Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Dân vận Trung ương Hà Thị Khiết tỏ ra thận trọng: “Tôi mong các cơ quan pháp luật ở Trung ương cần xem xét thận trọng và kỹ càng hơn, bây giờ sự việc lỡ th́ đă lỡ rồi nên chúng ta càng phải thận trọng hơn”. (VietNamNet, 25/11) “Lỡ” ở đây có nghĩa là đă “lỡ” xử án như vậy rồi, bây giờ cơ quan tư pháp và những người chỉ đạo bản án cần có cách xử lư sao để vừa làm yên ḷng dư luận, mà lại vừa đảm bảo kết quả mới (nếu có) không quá mâu thuẫn với kết quả cũ, bằng không sẽ tiếp tục bào ṃn ḷng tin của người dân vào tính công minh sáng suốt của nền luật pháp nước nhà. Đó là một lời nhắc nhở khôn ngoan của bà Hà Thị Khiết đối với “các cơ quan pháp luật ở Trung ương”. Tuy nhiên, nói th́ không khó, cái khó là phải xử lư cụ thể như thế nào? (đă đành là phải hết sức thận trọng). Một bản án xác đáng, hợp lư (và bây giờ c̣n thêm yếu tố “hợp ḷng dân” nữa) là có kết quả xử án ra sao? Cái ǵ khiến một phụ nữ có công thành có tội? Có lẽ một bản án xác đáng, hợp lư, và trong trường hợp này là hợp cả ḷng dân, là phải chỉ ra được công và tội rơ ràng. Hay nói như nhà sử học, ĐBQH Đồng Nai Dương Trung Quốc: “Cái ǵ đă khiến một người có công thành có tội? Phải trả lời được câu hỏi này… Nếu không giải tỏa dư luận trong vụ án này th́ bản án không có hiệu ứng như chúng ta mong muốn. Tôi nghĩ vụ án này cần tiếp tục làm rơ ra. Bởi đây không chỉ là một bản án cụ thể mà c̣n là một hiện tượng xă hội”. Đó phải là một bản án chỉ ra được đích xác hành vi và mức độ sai phạm của bà Trần Ngọc Sương, trên cái nền lịch sử của sự kiện, cũng như những khuất tất, những bất ổn, những thứ vô h́nh, hữu h́nh c̣n lẩn khuất đâu đó trong vụ án, “đă khiến một người có công thành có tội”. Cuối cùng th́ quả thật, vụ án Nông trường Sông Hậu đă và đang đặt ra cho chúng ta rất nhiều điều đáng phải suy nghĩ. Một vụ án mà: - Đảng ủy địa phương chỉ đạo cơ quan điều tra khởi tố; - Hơn 100 người dân kư đơn xin chịu phạt tù thay bị cáo; - Dư luận ồn ào phản đối kết quả xử án; - Cơ quan pháp luật TW phải vào cuộc… cho thấy rằng đường đến một nhà nước pháp quyền c̣n lắm chông gai... This post has been edited by DanTriVN: Aug 10 2010, 03:37 PM |
|
|
|
Aug 10 2010, 03:39 PM
Post
#4
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
http://tuanvietnam.net/2009-12-04-phat-ngo...huc-khong-cuoi-
V́ cười không nổi. Phát ngôn & Hành động ấn tượng tuần này chứng kiến điểm bất cập trong chính sách đối với việc dùng chung cư làm văn pḥng, những bức xúc xung quanh một ca sốt xuất huyết tử vong, và kết quả khảo sát đáng ngạc nhiên khi giới trẻ được hỏi về những chuẩn mực đạo đức quan trọng nhất. Chủ tịch nước nói về vụ Nông trường Sông Hậu Chia sẻ với bức xúc của cử tri quận 3 về vụ án Nông trường Sông Hậu, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói: "Chúng ta phải b́nh tĩnh, các cơ quan pháp luật sẽ làm việc, c̣n thấy (mà) chỗ nào các cơ quan pháp luật không đúng hay làm sai th́ sau này có cơ quan khác xử cơ quan trên...". (VietNamNet, 1/12) Trong hoàn cảnh này, có lẽ cũng không c̣n lời khuyên nào hợp lư hơn đối với các cử tri và công luận. Chúng ta chỉ có thể chờ đợi và hy vọng cơ quan pháp luật sẽ làm việc một cách độc lập, công bằng, khách quan. Cũng mong rằng tất cả các vụ việc liên quan tới cơ quan công quyền ở nước ta nói riêng và các vụ án nói chung đều sẽ được xét xử nghiêm minh trên tinh thần thượng tôn pháp luật, hơn thế nữa, cơ quan công quyền cũng sẽ là nơi đi đầu "thượng tôn pháp luật", như chính Chủ tịch nước đă khẳng định: "Ṭa án là nhân danh nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam, không ai được đứng trên ṭa án". "Trong chất vấn phải biết điểm dừng hợp lư" Nh́n lại kỳ họp QH vừa qua, GS, TS Trần Ngọc Đường - nguyên Phó Chủ nhiệm VP QH - đánh giá hoạt động chất vấn đă có đổi mới, là chất vấn theo nhóm vấn đề trọng tâm (hiệu quả gói kích cầu, thủy điện tại miền Trung...) thay v́ hỏi tản mạn, hỏi chỉ để biết thông tin. Ông đánh giá một số chất vấn là tốt, ví dụ xoay quanh vấn đề thủy điện miền Trung và lũ lụt, tuy ông cho rằng chất vấn vẫn "cần đi tiếp", "rơ ràng hơn nữa", để "kết luận được rằng phát triển thủy điện chằng chịt như vậy dứt khoát làm tăng cường độ lũ". Song ông cũng nói thêm: "Nói vậy, nhưng trong chất vấn cũng phải biết điểm dừng hợp lư. Anh phải xác định lợi ích của quốc gia và dân tộc lên trên hết. Do vậy phải có kỹ năng, nghệ thuật chất vấn, biết dừng ở đâu, biết tiếp tục ở đâu". (Tiền Phong, 29/11) Xét ra, có lẽ nỗi e ngại ĐBQH đi quá điểm dừng là không có cơ sở thực tiễn cho lắm v́ từ trước đến giờ, cử tri đă bao giờ chứng kiến một ĐBQH nào chất vấn gay gắt, quyết liệt tới mức "vượt lằn ranh" mà xâm phạm lợi ích quốc gia và dân tộc đâu. Trong bối cảnh các ĐBQH được cử tri kỳ vọng hơn bao giờ hết trong việc đại diện cho nhân dân, điều cử tri mong mỏi là làm sao nâng cao hiệu quả chất vấn, theo nghĩa ĐBQH thẳng thắn hơn, dám nói hơn, ráo riết hơn và các phiên chất vấn đều mang lại kết quả thực tiễn. Việc đặt thêm một đ̣i hỏi về "kỹ năng, nghệ thuật chất vấn" thật sự giống như đặt hờ một chiếc ṿng kim cô lên đầu các ĐBQH: Vừa phải chất vấn rơ ràng, đến cùng, lại vừa phải biết điểm dừng hợp lư, th́ khó quá! Ngẫm lại mới thấy làm ĐBQH thật phức tạp. Tuy nhiên, cũng may là ta có thể hiểu những lời GS TS Trần Ngọc Đường nói như lời khuyên đối với ĐBQH mà thôi, chứ không có tính áp đặt khiến các ĐBQH rơi vào t́nh trạng "chưa chất vấn đă lo điểm dừng". Cớ sao công chức ít cười? Câu trả lời ngắn gọn là: Hồ sơ nhiều, cười không nổi. Ông Lê Minh Phát, Phó Chủ tịch UBND phường Nguyễn Thái B́nh (quận 1, TP.HCM), cho biết: "Mỗi loại giấy tờ nhận vào người tiếp nhận phải qua rất nhiều công đoạn... Nhiều việc vậy mà đ̣i hỏi cán bộ, công chức phải vừa cười nói niềm nở vừa giải quyết công việc với người dân th́ người sau đợi cũng mệt!". (Pháp luật TP HCM, 1/12) Bên cạnh đó, cũng có nhiều trường hợp bản thân người dân có thái độ "thủ thế" và gay gắt với cơ quan tiếp dân ngay từ đầu, khiến phía cán bộ, công chức tiếp nhận hồ sơ bị ức chế, đâm ra... rất khó cười. Ví dụ như lời ông Lê Văn Quang, Tổ trưởng Tổ Tiếp công dân (quận B́nh Thạnh), kể: "Ḿnh tiếp dân để hướng dẫn và giải thích là chính chứ đâu có thể giải quyết được vụ việc đó. Nhưng người dân th́ cứ nghĩ bộ phận tiếp dân là giải quyết được, thành ra nhiều khi ḿnh giải thích họ không nghe mà c̣n đập bàn quát lại ḿnh". Thật ra, thái độ "thủ thế", "ra oai" trước của người dân một phần xuất phát từ tâm lư tin rằng xưa nay hành chính ở ta vẫn "hành là chính", cán bộ nào chẳng nhũng nhiễu hạch sách dân, nên phải cương với họ trước. Ngoài ra, cũng c̣n do dân trí không đồng đều, người có văn hóa ứng xử cao, người thiếu văn hóa, v.v... Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, cán bộ, công chức đều cần xác định: Cơ quan công quyền có trách nhiệm phục vụ dân, "cán bộ là đầy tớ của dân". V́ là "ông chủ", có quyền đ̣i hỏi, nên dân có phản ứng "hạch sách" cán bộ (ở mức độ vừa phải) kể cũng là chuyện đương nhiên. Để giảm bớt việc bị ức chế do dân "đập bàn quát mắng" (chắc là cũng hiếm), cơ quan hành chính có thể thực hiện nhiều cách, như thiết kế bản thông báo rơ ràng, mạch lạc, đặt ở nơi dễ đọc, để truyền tải những thông tin cần thiết cho người dân. Và cán bộ tiếp dân cần thiết phải là những người hiểu biết, có kiến thức, có quyền hạn để giải quyết hoặc ít nhất cũng là tư vấn giúp dân, thay v́ là những người không có trách nhiệm ǵ ngoài việc "ghi nhận" và "kính chuyển". "Nhắc nhở" việc sử dụng chung cư làm văn pḥng Theo Công văn số 2544/BXD-QLN của Bộ Xây dựng về thực hiện các quy định về quản lư sử dụng nhà chung cư th́ hiện nay, một số căn hộ nhà chung cư được chủ sở hữu chuyển đổi mục đích sử dụng từ nhà ở sang làm văn pḥng, cơ sở sản xuất, kinh doanh là trái với mục đích sử dụng, không đảm bảo an toàn. Việc này tất nhiên gây một số phản ứng trong dư luận, bởi rất nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ ở nước ta đang sử dụng chung cư làm văn pḥng công ty. Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam giải thích: "Sở hữu nhà ở phải phù hợp với quy định của pháp luật và phải sử dụng đúng mục đích. Sử dụng nhà ở làm văn pḥng, cơ sở sản xuất, nhà trẻ... làm ảnh hưởng tới chất lượng nhà chung cư theo thiết kế, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt của các chủ sở hữu khác, không đảm bảo an toàn về vận hành nhà chung cư". (Thời báo Kinh tế Việt Nam, 2/12) Nh́n từ phương diện quản lư vĩ mô mà xét, có thể thấy ngay nếu cấm sử dụng chung cư làm văn pḥng sẽ là một chính sách "lợi bất cập hại". Đă đành rằng chính sách nào cũng có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến một nhóm, một cộng đồng nào đó trong xă hội. Thế nhưng, bất kỳ chính sách nào ngăn cản hành vi hữu ích (sản xuất kinh doanh) của một bộ phận lớn trong xă hội (khối doanh nghiệp) đều gây thiệt hại cho nền kinh tế. Thêm vào đó, không nên mặc định cứ sử dụng nhà ở làm văn phong là sẽ "ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt của các chủ sở hữu khác, không đảm bảo an toàn về vận hành nhà chung cư". Mục đích "để ở" và "để làm văn pḥng" không thật khác biệt, mâu thuẫn: Nhà ở cũng có thể có khách ra vào, đi lại, chẳng kém ǵ một văn pḥng giao dịch. Việc bảo đảm trật tự trị an, an toàn vận hành nhà là căn cứ nội quy, quy định của các khu chung cư, nếu vi phạm th́ người ta có thể bị xử lư trước hết là theo nội quy, chứ không nên cấm luôn để khỏi phải quản. Tuy nhiên, cũng may mắn là tạm thời doanh nghiệp vẫn c̣n hy vọng: Thứ trưởng Nguyễn Trần Nam nói rằng "tại văn bản này, không"cấm" cũng không quy định thời hạn phải xử lư vi phạm. Đây là công văn nhắc nhở các chính quyền địa phương hướng dẫn các hộ dân sử dụng, quản lư nhà ở đúng mục đích, đảm bảo quyền và lợi ích của họ". Thế nghĩa là Bộ chưa "cấm" sử dụng chung cư làm văn pḥng. (Chỉ mới nhắc nhở chính quyền hướng dẫn dân sử dụng nhà ở sao cho đảm bảo quyền và lợi ích, tuy sự nhắc nhở có hơi thừa). Cần rút kinh nghiệm th́ rút kinh nghiệm Vào đầu tháng 11, bệnh nhân sốt xuất huyết ở Hà Nội - anh Nguyễn Hoàng Diệp, SN 1984 - đă tử vong tại bệnh viện Xanh Pôn, với nguyên nhân được giải thích là do sốc phản vệ trong quá tŕnh truyền tiểu cầu. Tuy nhiên, gia đ́nh anh Diệp cho rằng nguyên nhân tử vong thực chất là do sự tắc trách của êkip y bác sĩ tại khoa Nội 2 bệnh viện Xanh Pôn. Gia đ́nh đă có đơn khiếu nại, tố cáo gửi Thanh tra Bộ Y tế. Về phía bệnh viện Xanh Pôn, các bác sĩ đều từ chối trả lời báo chí v́ có "lệnh" cấm phát ngôn từ Sở Y tế và lănh đạo bệnh viện. TS Nguyễn Phạm Ư Nhi, GĐ Bệnh viện Xanh Pôn, cho biết: "Với các bác sĩ ngành y tế như chúng tôi th́ bất kể dùng thuốc ǵ trong điều trị cho bệnh nhân cũng có thể gây sốc. Vấn đề quan trọng cần phải xem xét là về chuyên môn, nếu đúng th́ chúng tôi khẳng định, nếu sai th́ phải nhận, cũng như nếu thấy cần rút kinh nghiệm th́ chúng tôi sẽ rút kinh nghiệm". (Dân Trí, 27/11) Chúng ta không thể phủ nhận sự vất vả của giới y tế nước nhà trong điều kiện bệnh viện quá tải, cơ sở hạ tầng và trang thiết bị khám chữa bệnh lạc hậu, viện phí thấp, lương và đăi ngộ của Nhà nước không thỏa đáng. Chúng ta cũng rất biết rằng nghề y là một nghề đầy rủi ro, tai biến, không bao giờ có thể đảm bảo thành công chắc chắn trong mọi trường hợp chữa trị bệnh. Thế nhưng, nếu các y bác sĩ đặt ḿnh ở hoàn cảnh người nhà bệnh nhân vừa tử vong kia, sẽ thấy cách nói "cần rút kinh nghiệm th́ chúng tôi sẽ rút kinh nghiệm" sao có ǵ bất nhẫn? Mạng người đă mất, mà các y bác sĩ chỉ "rút kinh nghiệm" thôi sao? Sâu xa hơn, câu chuyện đặt ra vấn đề nhức nhối: Ai bảo vệ quyền lợi (và cả sinh mạng) của bệnh nhân khi họ giao phó ḿnh vào tay y bác sĩ? Ai chịu trách nhiệm cho những cái chết oan uổng (nếu có)? Bên cạnh đó, sự kiệm lời, thái độ kín đáo thường thấy của họ với dư luận, với bệnh nhân và gia đ́nh bệnh nhân - những người mù tịt về thông tin - càng khiến mối nghi ngờ và bất măn của xă hội dâng cao hơn. Thiếu những cơ chế bảo vệ quyền lợi bệnh nhân, thiếu những tổ chức giám sát độc lập để "phân xử" các vụ việc tương tự, cộng thêm với sự không minh bạch thông tin và "truyền thống" bao che lẫn nhau thường thấy ở các y bác sĩ... Tất cả những điều đó đang trao cho ngành y tế đặc quyền lợi dụng ưu thế về thông tin và chuyên môn để đè nén người tiêu dùng (bệnh nhân). Chúng ta đành tự an ủi rằng đây là hiện tượng phổ biến trong nền y tế ở tất cả các nước đang phát triển. Chẳng phải ngẫu nhiên mà văn hào George Bernard Shaw từng "buộc tội" các chuyên gia: Tất cả họ đều có những "âm mưu chống lại người thường". Chuẩn mực đạo đức của giới trẻ VN: đáng ngạc nhiên! Hội Khoa học Tâm lư Giáo dục Việt Nam đă hai lần tiến hành khảo sát trong HS-SV về "những chuẩn mực đạo đức của con người Việt Nam hiện nay". Thông tin về hai lần khảo sát (vào năm 2006 và 2008) mới vừa được công bố. Không phải là hành động ấn tượng, mà là một hành động gây ngạc nhiên và cả thất vọng khi số đông trong những HS-SV được khảo sát xếp các phẩm chất "Yêu lao động, coi trọng chất lượng và hiệu quả" và "Trung thực trong kinh doanh" ở vị trí thấp nhất. (VietNamNet, 3/12) Ngạc nhiên xen lẫn thất vọng, v́ không thể nghĩ giới trẻ của nước ta lại đánh giá không cao những yếu tố được xem như phẩm chất đương nhiên của doanh nhân, của người lao động trong một nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa. Hơn thế nữa, đó c̣n là những phẩm chất quan trọng mà người Việt Nam thời nay dứt khoát phải có để có thể xây dựng thành công kinh tế thị trường, với những doanh nhân năng động, sáng tạo, có năng lực cạnh tranh, đạo đức kinh doanh và thương hiệu bền lâu. Giá thử có khái niệm gọi là "con người mới thời hội nhập", con người đó ắt phải yêu lao động, coi trọng chất lượng và hiệu quả (cũng có nghĩa là trung thực, nhanh nhẹn và năng động). Và nh́n chung th́ có thể khẳng định rằng "yêu lao động" và "trung thực" là những phẩm chất quư báu của con người mọi thời đại. C̣n tiêu chuẩn đạo đức được đông đảo HS-SV tham gia khảo sát xếp số 1 là "Có tinh thần yêu nước XHCN". 82,19% số HS-SV được hỏi cho rằng đây là phẩm chất rất quan trọng. Sự lựa chọn đó của các em cần được tôn trọng, chỉ có điều, h́nh như nó hơi... trừu tượng. Trong khi "yêu lao động", "trung thực" đều là những phẩm chất có thể bộc lộ bằng hành động cụ thể, th́ chúng ta khó mà đánh giá một cá nhân nào đó là có "yêu nước XHCN" hay không. Cuối cùng, điều gây khó hiểu là v́ sao trong bối cảnh hiện nay mà phần đông các bạn trẻ (được hỏi) vẫn xếp hạng "yêu lao động" và "trung thực" ở mức chót bảng như vậy? This post has been edited by DanTriVN: Aug 10 2010, 03:39 PM |
|
|
|
Aug 10 2010, 03:47 PM
Post
#5
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
PN&HĐ: Chuyện một ông Bộ trưởng và thư ngỏ của ông Tô
30-07-2010 Trực Ngôn Phát ngôn Hành động tuần này trở lại với tín hiệu vui từ phát biểu của Bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Phạm Khôi Nguyên cùng nỗi day dứt sau sự kiện ông Nguyễn Trường Tô. Bà con ơi! lại đây mà xem một ông... Bộ trưởng: Xin bạn đọc hăy đọc bài báo có tên: 'Bộ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường: Thừa chứng cứ kiện Vedan" trên Tuổi Trẻ để thấy được thái độ v́ dân của một Bộ trưởng. Phải thú thật, lâu lắm rồi tôi mới được thấy một Bộ trưởng có những phẩm chất mà người dân mong muốn. Tôi thực sự xúc động với những ǵ ông Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên thể hiện trong cuộc họp sáng ngày 28/7 về vụ nông dân kiện Vedan. Cho dù chỉ là đọc một bài báo ngắn, nhưng tôi thấy những lời lẽ rành mạch, một thái độ cương trực và một tấm ḷng thực sự v́ người dân của ông Bộ trưởng. Hăy nghe ông nói: "Chủ trương của chúng ta là muốn cho Vedan sửa chữa khuyết điểm, nhưng Vedan vẫn ngoan cố th́ chúng ta sẽ làm đúng theo tŕnh tự pháp lư để kiện Vedan. Đương nhiên với những sai phạm và mức độ gây thiệt hại được chứng minh đầy đủ, khi chúng ta kiện chắc chắn sẽ thắng và thắng đúng như mong muốn của nông dân.... Sau thời gian qua, bản chất của Vedan đă thấy rất rơ. Cái ǵ Vedan lách được là t́m cách để lách, lợi dụng được cái ǵ là lợi dụng ở mức cao nhất. Cả ba tỉnh thành phải liên kết với nhau để thực hiện các nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi cho người dân". Chúng ta hăy nghe ông lên tiếng cảnh báo kẻ đă "làm hại" người dân: "Kiện Vedan chưa phải đă là xong. Hiện nay Vedan vẫn c̣n nhiều vấn đề khác nữa. Chúng ta lấy nhân nghĩa của người Việt Nam để xử lư nhưng nếu Vedan tiếp tục ngoan cố, Bộ Tài nguyên - Môi trường sẽ cùng Bộ Công an làm tiếp một số vấn đề khác của Vedan, kể cả chuyện đất đai của Vedan hiện nay" Rồi ông thẳng thắn phê phán sự "thờ ơ" của Đồng Nai trong việc bảo vệ lợi ích của người dân: "Mọi cơ sở khoa học đều công bố hết rồi, giờ các anh c̣n nói lúng túng cái ǵ? Số 119 tỉ đồng là do tỉnh phê duyệt và đề nghị bồi thường th́ các anh phải bảo vệ con số này. Anh đề nghị một đằng nhưng ra hội nghị anh lại nói một nẻo. Tư cách một phó giám đốc sở nói ở hội nghị như thế là không được. Tôi đề nghị tỉnh Đồng Nai phải kiểm điểm, nói thế Vedan sẽ lợi dụng ngay". ![]() Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên: "nếu Vedan tiếp tục ngoan cố, Bộ Tài nguyên - Môi trường sẽ cùng Bộ Công an làm tiếp một số vấn đề khác của Vedan", Ảnh Tuổi Trẻ Kính thưa bạn đọc, không một mỹ từ, không một nhận xét hay chỉ đạo chung chung, không kiểu nói ai cũng vừa ḷng là những ǵ chúng ta nhận thấy từ phong cách và thái độ làm việc của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên. Đây tưởng là chuyện thường t́nh và là lẽ đương nhiên của một ông Bộ trưởng. Thế mà, ngày ngày chúng ta xem tivi, ngày ngày chúng ta đọc báo và ngày ngày chúng ta nghe đài nhưng h́nh ảnh về một ông Bộ trưởng như vậy lại không nhiều. Ở buổi làm việc sáng ngày 28/7 chúng ta không nhận ra từ Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên những lời hứa như một số vị Bộ trưởng đă làm cho chúng ta mệt mỏi. Trong những năm tháng này, việc làm như của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên đă làm cho ḷng ta ấm lại và thấy niềm tin thức dậy. Và ta lại nhớ tới những cán bộ v́ lợi ích của cá nhân ḿnh mà bước qua lợi ích của người dân hoặc thờ ơ. Có thể những ḍng này của tôi đă quá xúc động. Nhưng sự quá xúc động này cho thấy chúng ta đă đợi chờ những ông quan, bà quan v́ lợi ích của người dân như thế nào. Sự xúc động này được "kích" lên gấp bội khi mới đây chúng ta phải chứng kiến những việc làm của bà Cúc Bí thư Tiền Giang. Người nông dân lâu nay đâu có mong muốn ǵ cao siêu lắm đâu từ những người lănh đạo. Họ đâu dám mong lănh đạo "thiên vị" họ trong công tŕnh này, dự án kia mà chỉ mong lănh đạo hăy công bằng giữa những chủ dự án, chủ công tŕnh với những người nông dân mà những dự án, những công tŕnh đó liên quan đến đời sống của họ và tương lai con cái họ. Nếu viết chuyện về hành động của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên đấu tranh cho lợi ích của người dân theo tiểu thuyết chương hồi như Tam quốc diễn nghĩa th́ Trực Ngôn tôi sẽ tạm kết thúc chương này như sau: Sau khi Khôi Nguyên Bộ trưởng rời khỏi pḥng họp có thơ khen rằng: Tả xung hữu đột ấy anh hùng Căm giận Vedan lửa bừng bừng Gạt lệ nh́n sông, lên ngựa chiến Ngày về vang động tiếng vui chung Nước Mỹ nguy rồi: Theo bản tin Telegraph: Hai cô con gái của Tổng thống Barack Obama là Malia và Sasha có thể đi trông trẻ để kiếm thêm tiền. Tổng thống Obama nói "Malia và Sasha đă đủ tuổi để có thể bắt đầu kiếm tiền bằng công việc trông trẻ. Chúng cũng có tài khoản tiết kiệm riêng của ḿnh..." Ông tâm sự "Chúng tôi cũng trăn trở về hai đứa con nhỏ và phải t́m cách để tiết kiệm đủ cho chúng vào đại học. Chúng tôi nh́n vào tài khoản hưu trí của ḿnh và tự hỏi liệu số tiền đă đủ cho cuộc sống sau này chưa." Những ǵ Tổng thống Mỹ tâm sự là sự thật. Thế này th́ nước Mỹ nguy rồi! Nỗi lo của một Tổng thống mà là Tổng thống của nước Mỹ có làm cho chúng ta ngạc nhiên không? Với tôi, tôi thực sự ngạc nhiên và tôi biết rằng nước Mỹ sẽ c̣n lớn mạnh nữa khi họ có những Tổng thống như thế. Lại nhớ đến chuyện cựu Tổng thống Bush có ảnh quảng cáo cho một nhà hàng ở Mỹ mà ḷng suy nghĩ mung lung. Có hai điều tôi muốn nói trong chuyện này. Một, sau khi rời ghế Tổng thống của một cường quốc, người đứng đầu quốc gia ấy lại trở về sống như mọi công dân b́nh thường. Hai, một cựu Tổng thống không hề thấy xấu hổ khi đứng ra làm quảng cáo cho một sản phẩm hay một nhà hàng v́ họ vẫn phải lao động để sống và để tiếp tục tu dưỡng làm người. Trong khi đó, một số những cán bộ quyền chức nước ta sau khi về hưu không sao trở lại cuộc sống đời thường được nữa và không phải làm ǵ v́ bổng lộc thu được lúc đương nhiệm quá thừa mứa. Ví như một ông Chủ tịch thành phố mang nộp tổ chức tiền người ta lễ tết một năm là 4 tỉ đồng. Đấy chỉ là một năm và mới chỉ là tiền mừng tuổi thôi nhé. Chỉ cần "im lặng" một năm là khi về hưu ông Chủ tịch kia đă có 4 tỉ gửi ngân hàng lấy lăi để sống rồi. Bỗng tôi lại nhớ đến một Giám đốc nhà nước ở một tỉnh phía Nam khi kê khai tài sản thấy con trai ông ta đang học PTTH đă sở hữu mấy ngàn mét đất. Đấy mới chỉ là một ông giám đốc quèn cấp tỉnh thôi nhé. Bạn đọc có nhớ câu chuyện trên một tờ báo của ngành Công An cách đây dăm bảy năm nói về một cậu ấm con một cán bộ đă mở tủ lấy tiền của mẹ mua 7 chiếc xe @ tặng bạn bè nhân sinh nhật cậu ta không? Và c̣n bao câu chuyện đắng cay khác về các quư cô, quư cậu con các quan chức đă tiêu tiền như thế nào, đi xe hơi loại ǵ, uống một đêm mười mấy triệu ở quán bar ra sao. Các quan đă làm ǵ để có nhiều tiền như "giấy lộn" như thế? Chỉ có tham ô, chỉ có tham nhũng và chỉ có hối lộ mà thôi hoặc lợi dụng sơ hở của luật pháp mà ta thường gọi là "lách luật" hay lợi dụng quyền chức như ông Thứ trưởng Mai Văn Dâu để vơ vét mà thôi. Các ông quan như thế vừa tham vừa dốt. Nếu tôi có quyền chức cộng với ḷng tham lam của tôi mà có nhiều tiền th́ tôi sẽ khôn hơn họ một chút. Tôi sẽ dùng tiền đó cho con cái học hành đến nơi đến chốn để làm người. Làng tôi có một bà cụ từng đi ăn trộm cám lợn để nuôi con trong những năm đói khát xưa kia nhưng đă không cho các con biết tội lỗi của ḿnh. Khi các con bà đều trở thành cử nhân, bác sỹ bà mới kể lại chuyện đó và khuyên các con hăy học cho giỏi giúp xă hội để có thể xóa đi một phần tội lỗi của bà. Sau này, hầu hết các con bà đều trở thành tiến sỹ, giáo sư thật sự chứ không phải tiến sỹ, giáo sư mua bằng. Nhưng những ông quan tham ngày nay không có đủ ḷng xấu hổ và tự trọng như bà cụ làng tôi. Bởi thế, các quan tham trút tiền vào túi các quư cô, quư cậu của họ, và quá nhiều các quư cô, quư cậu đă trở thành những kẻ nghiện đứng nghiện ngồi và đắm ch́m trong hưởng lạc. Lối sống của những ông quan bà tướng như thế không chỉ giết chết gia đ́nh họ. ![]() Ông Nguyễn Trường Tô (trái) và Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên, Ảnh vtc Nghề mới của ông Tô và một bức thư ngỏ HĐND tỉnh Hà Giang đă có cuộc họp bất thường thông qua các nghị quyết băi nhiệm đại biểu HĐND và chức vụ chủ tịch UBND đối với ông Nguyễn Trường Tô và khẳng định "Hà Giang không mất đoàn kết nội bộ". Khi câu hỏi của báo chí đặt ra là công việc của ông Nguyễn Trường Tô sẽ được bố trí thế nào sau khi bị kỷ luật khai trừ Đảng và cách hết các chức vụ th́ được một lănh đạo tỉnh trả lời "Đồng chí Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang và đồng chí Bí thư Tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất đă có ư kiến về vấn đề này. Ông Tô bây giờ là một công dân b́nh thường, vẫn là cán bộ công chức nhà nước nên vẫn có thể đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và phát triển của tỉnh. V́ vậy, trước hết chúng tôi chờ ư kiến, nguyện vọng của ông Tô, sau đó Ban thường vụ Tỉnh ủy sẽ xem xét". Không biết nguyện vọng của ông Tô thế nào nhưng thế nào cũng thật khó cho ông. Đương là Chủ tịch thét ra lửa với cấp dưới trong toàn tỉnh chẳng lẽ bây giờ lại thưa gửi với một đồng chí Phó Ban hay Phó pḥng ở tỉnh v́ nguyên tắc thỉnh thị báo cáo là phải thế. Tất nhiên cũng chẳng ai tỏ ra thế này thế nọ với ông Tô. Nhưng có lẽ ông Tô cũng không chịu được cảnh đó v́ nó buồn và khó xử đến thế nào. Cho dù có tiếp tục làm việc th́ ông Tô cũng chẳng c̣n ḷng dạ nào mà đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và phát triển của tỉnh nữa. Nếu là người phụ trách tổ chức của Hà Giang, tôi sẽ khuyên ông Tô nghỉ hưu. Nghỉ hưu rồi cũng đừng ở thành phố. Nếu ông Tô có quê th́ hăy trở về quê mà sống trong tĩnh lặng để suy ngẫm về cuộc đời này và ngày đêm hương khói cho tổ tiên. Kinh nghiệm cho thấy người bạn chia sẻ lớn nhất và chân thành nhất với ông Tô những năm tháng này chính là thiên nhiên và những người dân quê hiền lành và nhân ái. Có thể khi đương chức, ông Tô không để ư đến tán lá kia, bông hoa kia, tiếng chim kia, đám mây kia, ngọn gió kia và những người thôn quê lam lũ kia. Nhưng tôi cam đoan rằng tất cả những ǵ tôi nói trên không v́ thế mà tránh xa ông hay khinh bỉ ông. Thiên nhiên sẽ chia sẻ với ông công bằng như với mọi người. Những người thôn quê sẽ chia sẻ với ông như nhân dân đầy ḷng che chở và bao dung cho những đứa con của ḿnh kể cả những đứa con khi quyền cao chức trọng đă lăng quên họ và thậm chí phản bội họ. Nhân dân ḿnh vĩ đại lắm. Đừng e ngại và đừng nghi ngờ đồng chí Tô nhé. Tôi cũng thành thật khuyên ông đừng hy vọng nhiều vào sự chia sẻ của những người đă mượn danh, mượn uy của ông khi ông đương chức để làm ăn và những kẻ nịnh nọt ông để tiến thân. C̣n việc "đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và phát triển của tỉnh", ông không chỉ đóng góp cho sự nghiệp của tỉnh mà ông có thể đóng góp cho sự nghiệp của đất nước chỉ bằng một cách thôi mà sẽ là một đóng góp rất lớn. Đọc đến đây chắc sẽ có một số bạn đọc mỉm cười nghĩ rằng tôi định nói máy nói móc ǵ đây. Không. Tôi nói thật chứ không hề bóng gió ǵ. Có bạn đọc sẽ hỏi: Vậy th́ theo ông Trực Ngôn, ông Tô phải làm ǵ để đóng góp lớn cho đất nước sau khi bị kỷ luật? Vâng. Tôi xin trả lời: ông Tô chỉ cần viết một lá thư gửi cho các đồng chí lănh đạo ở các tỉnh, các bộ, ngành. Nội dung lá thư đó với danh nghĩa của người đă vấp ngă khuyên các đồng chí có cấp quyền như ḿnh hăy sống một cách trong sạch. Đă từng là một Chủ tịch tỉnh, ông Tô quá hiểu những con đường dẫn một cán bộ có quyền có chức đến sự hư hỏng dễ như thế nào. V́ nếu những người chưa bao giờ giữ một cái "bỉ chức" nào như Trực Ngôn tôi đây mà nói th́ ai thèm nghe. Họ sẽ mắng tôi: Trực Ngôn kia, người thật hàm hồ và ấu trĩ, người đă làm quan bao giờ đâu mà người biết được cái chuyện khi người ta có quyền có chức nó như thế nào. Nhưng ông Tô nói th́ họ phải chịu. Nếu làm được như thế th́ đóng góp của ông Tô cho sự trong sạch và phát triển của xă hội sẽ lớn nhường nào. Phải không bạn đọc và các đồng chí? This post has been edited by DanTriVN: Aug 10 2010, 03:47 PM |
|
|
|
Aug 10 2010, 03:52 PM
Post
#6
|
|
|
AF Addict Group: Banned Posts: 879 Joined: 9-July 10 |
WTF you said ? This is the viet kieu chat here the people cant talk Vietnamese
|
|
|
|
Aug 10 2010, 07:15 PM
Post
#7
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
http://tuanvietnam.net/2009-12-11-phat-ngo...-troi-giau-dot-
Phát ngôn ấn tượng: "Người VN không có gien trội giấu dốt" Phát hiện và phát ngôn ấn tượng này là niềm vui mỏng manh cho chúng ta trong tuần thứ 50 của năm. Những sự kiện khác, thể hiện qua các phát ngôn khác, đều khiến ta phải đau đầu suy nghĩ, từ chuyện thị trường bất ổn v́ tin đồn, đến nạn mất vệ sinh an toàn thực phẩm... Tin đồn nhảm đến từ đâu? Năm 2009, bên cạnh những khó khăn chung của toàn nền kinh tế khiến nhiều người lao đao, thị trường c̣n sôi sục với đủ loại tin đồn: nào tiền mất giá, NHTW sẽ phát hành đồng tiền mệnh giá 1 triệu, nào biến động giá vàng, giá gạo, giá đôla... càng làm t́nh h́nh thêm rối ren, dân chúng thêm rối ruột. Nh́n nhận về việc này, TS Vơ Trí Thành, Phó Viện trưởng Quản lư Kinh tế TW, phát biểu: "...Tin đồn bắt nguồn từ sự thực, "không có lửa làm sao có khói". Đó chính là việc hoạch định và cam kết các chính sách của Chính phủ không nhất quán, rơ ràng; thiếu các thông tin hỗ trợ minh bạch, gây mất ḷng tin cho người dân". (Đất Việt, 9/12) Ông Thành lấy ví dụ, tiêu biểu nhất là cam kết về điều hành ổn định tỷ giá của NHNN. Rơ ràng cam kết này không được hỗ trợ bởi t́nh h́nh thực tế (căn cứ lạm phát, nguồn ngoại tệ...) để rồi cuối cùng Thống đốc đă phải tuyên bố "điều chỉnh" tỷ giá. Chính sách cứ "giật đùng đùng" như vậy, ai người đủ can đảm để b́nh tâm? Lâu nay người dân cứ hay bị phê là có "tâm lư bầy đàn", hay hoang mang, tin lời đồn nhảm nhí khiến t́nh h́nh đă phức tạp càng thêm phức tạp. Nhưng ta hăy thử hỏi, dân ở đâu không có tính ấy? Đồn thổi, "tám" là một trong những thói quen phổ biến của bất kỳ người nào thuộc bất kỳ đám đông nào, đặc biệt nếu thông tin chính thống vắng bóng hoặc mù mờ không rơ ràng. Nói một cách ngắn gọn: Khi nào và ở nơi đâu thông tin chính thống không minh bạch và đầy đủ, th́ thông tin vỉa hè lên ngôi. Vậy nên, xin đừng phê phán người dân có tâm lư bầy đàn, hỡi những nhà làm chính sách! Không thể ngăn chặn, "tận diệt" tin đồn (v́ đó là điều bất khả thi), nhưng có thể hạn chế tin đồn và nhất là chế ngự hậu quả xấu của nó, bằng sự minh bạch, công khai và dân chủ hóa thông tin. Chờ có người chết v́ thực phẩm bẩn đă... Chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm ở nước ta giờ đă tới mức đủ để mỗi người dân đều "yên tâm" là đă từng tích ít nhiều chất độc vào cơ thể qua đường ăn uống: rau nhiễm thuốc trừ sâu, hoa quả "tươi ngon măi" v́ chứa thuốc bảo vệ thực vật, mỡ bẩn, b́ lợn thối... Xa hơn một chút là thịt lợn nhiễm điôxin, hàn the giả, bánh phở ngâm phormol... Nhân dân đă đến lúc cần được cấp cứu. Nhưng khi đại biểu HĐND TP chất vấn về chuyện xử lư thế nào, có nên học theo Trung Quốc tử h́nh ba người trong vụ sữa nhiễm độc không, Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội Đào Văn B́nh phân trần: "Trung Quốc có một số trẻ chết do uống sữa nên xử tử h́nh được. C̣n các vi phạm ở ta, chưa ai chết nên khó xử lư h́nh sự". (VietNamNet, 10/12) Câu nói của Phó Chủ tịch UBND TP có lẽ làm nhiều người thấy... khủng khiếp. Dân chúng tích lũy, hấp thu đủ thứ chất độc vào cơ thể như vậy mà vẫn chưa đủ để chính quyền ra tay làm điều ǵ đó thật quyết liệt hay sao? Đáng ngại là không chỉ ḿnh ông Đào Văn B́nh nghĩ và nói vậy, mà đó là tư duy của cả những người thừa hành pháp luật. Chính ông B́nh phản ánh: "Tuy phía công an nói là phải gây hậu quả th́ mới xử lư h́nh sự được, nhưng chúng tôi vẫn chỉ đạo kiên quyết xử lư". (Ông không nói rơ được là kiên quyết xử lư thế nào). So sánh vụ việc này với những lần các chiến sĩ công an hành động mau chóng không ngờ trong nhiều vụ việc khác, chỉ thấy nổi lên sự khó hiểu. Cuối cùng, bất luận luật pháp nước ta quy định thế nào, nói rằng chưa ai chết nên khó hoặc không xử lư h́nh sự được, cũng là cách nói chối bỏ những quyền căn bản của người tiêu dùng. Người VN không có gien trội giấu dốt, thế mà...? Sau nhiều năm nghiên cứu về gien người, GS.TS. Lê Trần B́nh, nguyên Viện trưởng Viện Công nghệ Sinh học, có một kết luận thú vị rằng: "Người Việt Nam không có gen trội giấu dốt". Phóng viên thắc mắc v́ sao người ta đầu tư cho thể thao mà lại không đầu tư cho khoa học. Và GS.TS. Lê Trần B́nh giải thích: "Người ta đầu tư cho thương mại. Từ thương mại ra tiền, thể thao ra huy chương. Nhưng đầu tư giáo dục và khoa học chỉ ra con người vô h́nh. Phải chờ thời gian mới có hiệu quả. Những vị lănh đạo có thể ra sân đá bóng xem đội Việt Nam thi đấu là b́nh thường. Nhưng tôi không bao giờ thấy các ông ấy ngồi tham dự hội nghị khoa học". (Khoa học & Đời sống Online, 4/12) GS.TS. B́nh nói vậy, chứ vẫn có thể thấy lănh đạo ở ta thường xuyên tham dự hội thảo, hội nghị khoa học. Chỉ có điều, sự tham dự ấy cũng thường xuyên chỉ giới hạn ở phần phát biểu lúc khai mạc mà thôi, c̣n phần chính yếu của hội nghị khoa học, nhất là phần thảo luận (nếu có) th́ kể ra cũng ít được lănh đạo tham gia. Dân trí, tŕnh độ KH-KT của một quốc gia sẽ phát triển nếu lănh đạo không chỉ có mặt trong các trận túc cầu, mà c̣n tham dự các hội thảo, hội nghị khoa học, trên tinh thần của người muốn t́m hiểu vấn đề chứ không phải với tư cách người quản lư giới khoa học, đến đọc diễn văn hoặc phát biểu khai mạc, định hướng là đủ. Vụ băi rác Đa Phước: Kiểm toán không thống nhất với Thành ủy Hồ sơ về dự án băi rác Đa Phước cho thấy, tại văn bản kư ngày 10/6/2005, UBND TP HCM đă đồng ư ứng trước 9 triệu USD cho chủ đầu tư (công ty TNHH 100% vốn nước ngoài VWS) để xây dựng cầu, công tŕnh hạ tầng của dự án. Tại cuộc họp báo ở Hà Nội hôm 2/12, Kiểm toán Nhà nước đă khẳng định việc TP HCM tạm ứng 9 triệu USD cho công ty VWS là sai quy định của Luật Ngân sách Nhà nước. Sáu ngày sau (8/12), Phó Chủ tịch thường trực UBND TP Nguyễn Thành Tài cho biết ông "rất ngạc nhiên", v́ chưa có văn bản nào của Kiểm toán Nhà nước kết luận khoản ứng trước 9 triệu USD cho chủ đầu tư băi rác Đa Phước là sai luật. Tuy nhiên phát biểu của Kiểm toán Nhà nước có vẻ chống lại sự ngạc nhiên của ông Nguyễn Thành Tài. Phó Tổng Kiểm toán Nhà nước Lê Hoàng Quân cho biết, ngay sau khi có thông tin về việc UBND TP.HCM không nhận được kết quả báo cáo kiểm toán, nhân viên của ông đă kiểm tra lại và thấy công văn đă được gửi đi, ghi rơ ngày tháng, số, địa chỉ nơi nhận, nội dung khớp với những ǵ Kiểm toán Nhà nước đă công khai trong cuộc họp báo hôm 2/12. C̣n việc TP.HCM chưa nhận được th́ Kiểm toán "không biết do đường dây hay văn thư ở UBND TP", và "Công văn đó đi đến đâu, nhận được ngày nào th́ KTNN chịu, không kiểm tra được". (VietNamNet, 9/12) Chuyện phát biểu (miệng) của quan chức không khớp với thực tế (văn bản) này có vẻ "quen quen". Chúng ta nhớ đă gặp trường hợp gần tương tự ở đâu rồi: Mới tháng trước, đại diện Thành ủy Cần Thơ nói "chưa có ư kiến ǵ" về vụ Nông trường Sông Hậu. Thế nhưng, văn bản của Thành ủy từ tháng 3/2008 th́ đă ghi rất rơ ư kiến liên quan tới vụ án này. Lời nói gió bay, nhưng lời viết ghi trong văn bản chẳng nhẽ cũng dễ bị bay? "Không nên xây dựng Trung tâm hành chính quốc gia" Ông Trần Trọng Hanh, nguyên Hiệu trưởng ĐH Kiến trúc Hà Nội, phát biểu ư kiến về đề án xây dựng Trung tâm hành chính quốc gia: "Hiện hầu hết bộ, ngành đă có trụ sở nên theo tôi không cần dành 100-200 ha để xây dựng địa điểm mới rồi lại phải di chuyển, hàng ngày đưa cán bộ đi về và xa dân. Chưa nói đến địa điểm được đề xuất lại khá xa trung tâm thủ đô, thiếu sự quy tụ". (VnExpress, 9/12) Ông Hanh cũng phản bác lại quan điểm cho rằng xây dựng một trung tâm hành chính sẽ tạo sự liên thông, dễ dàng cho người dân thực hiện các thủ tục. Bởi lẽ, theo ông Hanh, ở phần lớn các thủ đô trên thế giới, các cơ quan bộ, ngành "phân tán khắp nơi". Quan điểm của một chuyên gia kiến trúc quả thực rất hợp lư. Rất nhiều quốc gia phát triển đă có hệ thống cơ quan hành chính rải rác từ mấy trăm năm nay, và ở nước họ, sự tiện lợi trong thủ tục hành chính được thể hiện ở việc cán bộ, công chức thực sự là "đầy tớ của dân" chứ không phải "bố mẹ của dân". Vả lại, trong những trường hợp b́nh thường, người dân cũng không cần thực hiện tới hàng chục thủ tục hành chính một lúc để phải tập trung tất cả các cơ quan hành chính về một trung tâm đặng "đi cho tiện" (nhất là khi trung tâm ấy lại c̣n ở xa trung tâm thủ đô!). Điều có ích hơn, cần kíp hơn, và có lẽ cũng ít tốn kém hơn việc xây dựng cả một Trung tâm hành chính quốc gia hoành tráng, là cải thiện chất lượng đội ngũ cán bộ hành chính, thay đổi cung cách, thái độ làm việc của họ theo hướng phục vụ dân tốt hơn, và dần dần mở thêm những cơ quan hành chính ở từng địa phương, đáp ứng nhu cầu từng khu vực. Du học sinh tự túc sẽ bị quản chặt hơn Bộ GD&ĐT vừa công bố dự thảo Quy chế quản lư công dân Việt Nam đào tạo ở nước ngoài, thu hút sự chú ư của đông đảo người Việt Nam đă, đang và sẽ là lưu học sinh. Theo ông Trương Duy Phúc, Phó Cục trưởng Cục Đào tạo với nước ngoài, "quy định này không loại trừ đối tượng du học diện tự túc. Hơn nữa, bằng của các LHS, đặc biệt là diện du học tự túc về sẽ được Bộ GD-ĐT Việt Nam công nhận chứ không "bị" coi là bằng giả". (VietNamNet, 10/12) Ông Phúc cũng nói rơ: "Về báo cáo kết quả học tập, quy chế áp dụng cho tất cả đối tượng du học ở nước ngoài, kể cả LHS diện tự túc cũng phải gửi báo cáo định kỳ về Cục Đào tạo với nước ngoài (Bộ GD-ĐT)". Lưu học sinh du học diện tự túc (tự bỏ tiền túi, không do cơ quan nào cử đi) mà phải gửi báo cáo định kỳ cho cơ quan quản lư Nhà nước, e là hơi khó chấp nhận, bởi thông thường kết quả học tập có thể được coi là một dạng thông tin cá nhân, được pháp luật nước sở tại bảo vệ. Ngoài ra, nếu chấp hành quản lư tốt là điều kiện để bằng cấp của lưu học sinh diện tự túc được công nhận (mà không bị coi là bằng giả), th́ lại phải đặt câu hỏi: Tại sao bằng cấp chính thức của một trường ngoại quốc cấp lại có thể bị Việt Nam tự tiện coi là bằng giả, chỉ v́ người theo học tự bỏ tiền túi để du học? Nói chung, để hiểu rơ ư nghĩa, mục đích của quy chế mới này cần thời gian nghiên cứu, nhưng nh́n qua th́ có thể thấy nó toát lên màu sắc mà các nhà quản lư ở ta lâu nay rất ưa thích: siết chặt! |
|
|
|
Aug 19 2010, 07:57 PM
Post
#8
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
http://tuanvietnam.net/2010-08-20-phat-ngo...uong-rung-minh-
Có lẽ chưa khi nào Phát ngôn - Hành động tuần này vui đến thế. Hiện tượng Ngô Bảo Châu đă choán hết các mặt báo trong suốt tuần qua và là tâm điểm chú ư của xă hội. Song, trong niềm vui, niềm tự hào chất ngất đó, lại thoáng những ngậm ngùi, nuối tiếc. Tự hào Ngô Bảo Châu và trách nhiệm của các nhà lănh đạo Niềm vui lấp lánh ngay khi Tuần Việt Nam đang tổng hợp phát ngôn hành động của tuần này, bởi một người Việt Nam được vinh danh trên đỉnh cao của Toán học thế giới: GS Ngô Bảo Châu nhận giải Fields 2010. Không cần nhắc lại ư nghĩa của giải Fields bởi đă tràn ngập trên các phương tiện thông tin đại chúng những ngày qua, nhưng người Việt Nam sẽ tự hào hơn khi GS Ngô Bảo Châu không chỉ là người Việt Nam đầu tiên đạt tới thành tựu này, mà thành tựu của anh đă đẩy Việt Nam lên thành quốc gia thứ hai của châu Á (chỉ sau Nhật Bản với 3 huy chương Fields vào các năm 1954, 1970, 1990) được vinh danh trên đỉnh cao của lĩnh vực toán học. Những cường quốc khoa học của châu Á như Hàn Quốc, Ấn Độ đều chưa chạm tay đến được giải thưởng, kể cả Trung Quốc cũng chưa thật sự có danh hiệu này, bởi Nhà toán học Terence Tao dù gốc gác là người Trung Quốc nhưng lại nhận giải thưởng vào năm 2006 với quốc tịch Úc/Mỹ. Tự hào, hạnh phúc trước thành tựu của GS Châu là điều đương nhiên, tự hào v́ cái tên Việt Nam được sánh ngang các cường quốc năm châu trong lĩnh vực Toán học cũng là hoàn toàn chính đáng, nhưng xin đừng tự hào theo kiểu... adua: thấy người khác tự hào th́ cũng tự hào, tự hào mà chẳng biết căn nguyên cội rễ ở đâu! Có một điều chắc chắn, giới Toán học Việt Nam đương nhiên có quyền tự hào nhất, bởi vinh quang của GS Châu kết tinh từ một thời kỳ hoàng kim của Toán học Việt Nam. ![]() Ngô Bảo Châu nhận Huy chương Fields. Ảnh: BBC Nói cách khác, anh Châu may mắn v́ rời Việt Nam vào năm 1990, khi Toán học Việt Nam chưa xuống dốc, và thành công của anh cũng là thành công của những con người thuộc thế hệ đă làm nên giai đoạn hoàng kim ấy của Toán học. Thế hệ ấy có quyền tự hào v́ một hậu duệ của họ đă bước lên đài vinh quang. Họ được an ủi và có động lực mạnh mẽ để bắt đầu "leo dốc", đưa Toán học Việt Nam trở lại, biết đâu lại tốt đẹp như, thậm chí tốt đẹp hơn thời hoàng kim? Trọng trách ấy, tin chắc rằng các nhà Toán học đủ sức thực hiện, bởi trong hàng ngũ của họ không chỉ có một GS Ngô Bảo Châu đang trên đỉnh cao, mà đó là một khối gắn bó, thống nhất của những con người có chung niềm đam mê trong sáng mà ít ngành nghề khác có được. Đọc những chia sẻ của đủ các thế hệ trước và trong ngày GS Ngô Bảo Châu được vinh danh, có một niềm hạnh phúc "nhẹ nhàng" len trong trái tim của người viết bài: Dân Toán Việt Nam yêu thương, đoàn kết với nhau quá. Nhưng như GS kỳ cựu Hoàng Tụy đă tâm sự chân thành, Toán học Việt Nam vẫn có những hậu duệ của GS Lê Văn Thiêm, nhưng lại đang thiếu vị tư lệnh ngành như GS Tạ Quang Bửu, và một lănh đạo cấp cao như Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ngày xưa, để t́m lại "một thời đă xa" của Toán học. Vậy là, trách nhiệm vinh quang đang được truyền đến các nhà lănh đạo, mong sao niềm hạnh phúc khi trí tuệ Việt Nam ngang hàng với thế giới sẽ tiếp lửa để họ sáng suốt đưa ra những chính sách đúng đắn không chỉ với Toán học Việt Nam. Tái cơ cấu Vinashin: nín thở hy vọng... Vui th́ quá vui, nhưng vẫn phải "trở lại" mặt đất để điểm danh thêm một vài phát ngôn hành động đáng chú ư tuần qua. Câu chuyện tập đoàn Vinashin trở lại "lai rai" tuần qua, bởi từ Bộ Chính trị đến Chính phủ đều tràn ngập quyết tâm sẽ tái cơ cấu thành công tập đoàn Vinashin, dù "Tái cơ cấu Vinashin không thể ngày một, ngày hai. Có thể sang năm thứ 4, thứ 5 mới có được một tập đoàn Vinashin đúng nghĩa. Do đó cần phải xác định rơ mục tiêu là củng cố, ổn định và phát triển để đảm bảo có được ngành công nghiệp tàu thủy phát triển mạnh với Vinashin làm ṇng cốt" như lời Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, Trưởng ban chỉ đạo Tái cơ cấu Vinashin phát biểu tại phiên họp đầu tiên của Ban chỉ đạo vào ngày 17.8. Đă có không ít những đề xuất ngược - xuôi, tiến - lùi được đưa ra sau sự đổ vỡ của Vinashin, nhưng khi đă có những quyết định từ cấp cao nhất th́ cả hệ thống sẽ phải cùng vào cuộc, trong đó có một phần việc quan trọng là... thông tin tuyên truyền để dư luận xă hội ủng hộ. ![]() Khoản nợ khổng lồ 86.000 tỷ đồng của Vinashin đă làm choáng váng biết bao người dân Việt Nam, Ảnh Kimcokynhan Chẳng ǵ th́ khoản nợ khổng lồ 86.000 tỷ đồng của Vinashin đă làm choáng váng biết bao người dân Việt Nam, những người cả đời không thể có nổi đến vài chục triệu đồng. Rơ ràng, đ̣i hỏi những người dân nghèo kia ủng hộ quyết tâm của Chính phủ sẽ khó hơn đ̣i hỏi những đại gia dễ dàng có tiền tỷ. Các cơ quan, tổ chức cùng thuộc nhà nước, kể cả các tỉnh thành như những người anh em cùng cha mẹ, chưa hẳn đă "hài ḷng" nhưng sẽ dang tay giúp đỡ nhau thôi. Các nhà lănh đạo chắc chắn hiểu rơ hơn ai hết, không thể để người dân đổ vỡ niềm tin thêm một lần nữa. 4 đến 5 năm là quăng thời gian dài, chỉ biết hy vọng lần này công cuộc tái cơ cấu Vinashin sẽ công khai minh bạch hơn, các ư kiến phản biện của chuyên gia được lắng nghe thấu đáo hơn, để con tàu Vinashin có thể chạy đúng hướng. Mong lắm thay! Rùng ḿnh trước một giả tưởng... Nếu so sánh với một niềm vui tầm quốc gia, một vấn đề đại sự tầm quốc gia, th́ chuyện những hồ sơ giả, bằng giả của lănh đạo các tỉnh tự nhiên có phần "chẳng có ǵ là quan trọng". Nhưng tưởng thế thôi, chứ vắt tay lên trán nghĩ thêm một tư, lại thấy chuyện bằng giả, hồ sơ giả cũng là chuyện quốc gia đại sự, bởi đây không c̣n là những trường hợp cá biệt, riêng lẻ nữa mà nó có chiều hướng phát triển như bệnh ung thư vào giai đoạn cần xạ trị. Câu chuyện Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Nghệ An Tô Hồng Hải làm giả hồ sơ để được xét tặng Huân chương Lao động hạng 3 được báo Lao động phát hiện, nào không khai việc cá nhân bị Ban thường vụ Tỉnh ủy Nghệ An thi hành kỷ luật với h́nh thức khiển trách năm 2007, khi c̣n đương chức Bí thư Thành ủy TP.Vinh; nào không được Thủ tướng Chính phủ tặng bằng khen, không liên tục đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp cơ sở, không đạt danh hiệu đảng viên liên tục hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, và "táo bạo" nhất là trong hồ sơ có bản trích Họp Hội đồng thi đua khen thưởng Ban tuyên giáo lập ngày 16/3, trong khi bản thân ông Đinh Lĩnh Lương - Chánh văn pḥng Ban Tuyên giáo, người kư tên ở vị trí thư kư của biên bản trích ngang lại thừa nhận không tổ chức họp Hội đồng. ![]() Không họp Hội đồng Thi đua, nhưng vẫn làm giả biên bản. Ảnh VNN Cũng trong tuần lại có câu chuyện từ Sở GD - ĐT tỉnh Sóc Trăng trên báo Dân Việt (báo điện tử của tờ Nông thôn ngày nay). 59/933 bằng tốt nghiệp THPT là bằng giả, khiến huyện Mỹ Xuyên đă buộc 16 giáo viên phải thôi việc v́ sử dụng bằng cấp giả, thậm chí sắp tới hơn 16.000 giáo viên của tỉnh sẽ bị kiểm tra văn bằng. Giá câu chuyện chỉ dừng ở đó để xă hội có thể tin "dùng bằng giả sẽ phải trả giá" th́ hay biết mấy, đằng này có một mảng khác "tối" hơn nhiều, rằng giáo viên th́ bị xử lư nghiêm, c̣n cán bộ th́ lại xử lư... không nghiêm, ngoài những người đương chức th́ có nhiều người được lên chức. Vài trường hợp được dẫn chứng cụ thể, nào từ công an xă lên đảm nhiệm chức vụ Kiểm tra Đảng của Đảng ủy xă Thạnh Phú, từ công an xă Ngọc Đông lên Phó Chủ tịch UBND xă Ngọc Đông, rồi có người lên làm Chủ tịch UBND xă Đại Tâm, người khác làm Chủ tịch UBND xă Viên An, rồi Phó Bí thư Đảng ủy xă Thạnh Phú... toàn những vị trí chủ chốt cả. Hai câu chuyện, một cá nhân, một tập thể, một hồ sơ giả để được vinh danh, một bên bằng giả để được vào làm việc, nhưng đều đáng đau ḷng... như nhau. Bởi đây chỉ là những trường hợp bị phát hiện, c̣n "Kính thưa các đồng chí chưa bị lộ" th́ sao? Tỉnh Sóc Trăng sẽ kiểm tra bằng cấp của đủ cả 16.000 giáo viên, c̣n những ngành nghề khác sắp tới có bị "sờ gáy" không? Các tỉnh thành khác trên toàn quốc có dũng cảm như Sóc Trăng không? Danh sách chưa bị lộ liệu dài đến mức nào? và cao đến cấp nào? là những câu hỏi không thể không đặt ra? Thoáng chút rùng ḿnh nghĩ đến t́nh huống giả tưởng: nếu có một cuộc "tổng kiểm tra" bằng cấp của tất cả cán bộ nhà nước th́ sẽ "rúng động" đến cỡ nào? Nhưng nếu đủ quyết tâm làm một lần, sẽ mổ xẻ được tận gốc căn bệnh thành tích đang hoành hành trong xă hội, sẽ phân biệt được thật giả và cắt cơn bệnh vàng lộn theo ch́ như hiện nay. Thậm chí, biết đâu sẽ phát hiện có những trường hợp cán bộ thật sự có năng lực nhưng v́ không có bằng cấp th́ không được vào làm việc, không được thăng chức, nên buộc ḷng phải...xài bằng giả theo trào lưu? Vấn đề nằm ở chỗ, ta có đủ quyết tâm giải phẫu khối u này để dứt bệnh không, hay thà cứ vờ như ta đang khỏe, rồi đến một ngày đẹp giời nào đó có muốn xài dao kéo đại giải phẫu cũng không c̣n kịp nữa? |
|
|
|
Aug 19 2010, 09:36 PM
Post
#9
|
|
|
AF Pro Group: Members Posts: 1,816 Joined: 25-April 10 From: Canada |
Interesting.....
Toi khong hieu LOL |
|
|
|
Aug 26 2010, 10:28 PM
Post
#10
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
Phát ngôn - Hành động: Chữ T gây sốc và "quả bóng"... nhân dân
Tác giả: Kỳ Duyên Bài đă được xuất bản.: 27/08/2010 06:00 GMT+7 Chữ "tâm" gây sốc và chữ "tiền" cũng gây sốc; "quả bóng" mang tên... nhân dân vẫn lăn lóc tại các cơ quan công quyền v́ nhiều lẽ. Những thông điệp của Phát ngôn - Hành động tuần này có thể gợi cho bạn đọc những suy cảm sâu sắc. Chữ "tâm" gây... sốc Không biết có phải v́ quá lo cho sức khỏe nhân dân không mà các ngành ở ta đua nhau dùng "liệu pháp" gây... sốc. Sốc học phí, sốc viện phí, và gần đây nhất là sốc...điện. "Liệu pháp" sốc điện lần này không phải do Tập đoàn điện lực VN (EVN), mà lại do Hiệp hội năng lượng VN (VEA), nhưng cũng là anh em cùng hội cùng thuyền, con chú con bác với nhau. Có lẽ v́ thấy dân chưa thấm với "liệu pháp" sốc v́ cái tâm của VEA, khi đề nghị Chính phủ tăng giá, từ 5 cent/kWh hiện hành lên mức 8cent/kWh (tương đương 1.500 đồng) và xoá bỏ giá điện bậc thang, nên mới đây trên báo Tuổi trẻ, ông Trần Viết Ngăi, Chủ tịch VEA tiếp tục dùng "liệu pháp" gây sốc của riêng ḿnh, khi thẳng thừng tuyên bố: Tăng thêm vài trăm đồng chả đáng ǵ(!). Trả lời phóng viên tại sao không tăng dần theo lộ tŕnh, v́ mức tăng 400 đ/ kwh vẫn là gây sốc, ngay cả với hộ khá giả, ông Ngăi hỏi lại: "Tăng dần 100-200 đồng th́ giải quyết được vấn đề ǵ. Và ông c̣n đề nghị: "Nên có bước đột phá mới trong tư duy để ngành năng lượng nói chung và điện, than, khí không bị lỗ, không bị thiếu". Chưa biết mức đột phá trong tư duy của ông có tác dụng ǵ không nhưng mức đột phá về... tiền trong giá điện khiến không ít hộ "cận nghèo" lao đao. Cũng như ở ngành y tế mới đây, khi áp dụng "liệu pháp" sốc viện phí, người ta viện lẽ, có tới 14, 5 triệu gia đ́nh diện chính sách được giảm, nhưng cả ngành y tế, lẫn ông Chủ tịch VEA lại quên mất rằng, số hộ diện "cận nghèo" mới là chiếm số đông. Mà số hộ diện này lại luôn ở trạng thái "chân không tới đất, cật không tới trời", không quá nghèo để được hưởng ưu đăi, lại không dư dật để có thể nghĩ như ông Ngăi "tăng thêm vài trăm đồng chả đáng ǵ" (?) ![]() Ông Trần Viết Ngăi Chủ tịch Hiệp Hội năng lượng Việt Nam, Ảnh VCTV Cũng rất lạ về cái tâm của các ngành khi gây "liệu pháp" sốc. Trước đây, khi được hỏi liệu tăng mức viện phí táo bạo như thế, gấp hàng mấy chục lần so với trước, chất lượng chữa bệnh có được bảo đảm sẽ tăng không, một quan chức ngành y tế lại rụt rè "không dám hứa chất lượng chữa bệnh sẽ tăng, v́ nó c̣n chịu nhiều yếu tố" (!). C̣n nay, khi được hỏi: "Nếu tăng giá có chắc chắn hết thiếu điện?", th́ ông Chủ tich VEA cũng lại không dám quyết đoán như khi quả quyết đ̣i... đột phá giá điện: "Chắc chắn không một lúc hết thiếu điện ngay, nhưng khi tăng giá điện như trên, ngành điện sẽ phải cam kết với Đảng, Nhà nước, nhân dân rằng chúng tôi đủ vốn, chúng tôi không chậm tiến độ.." Ô hay, khi đ̣i dân tăng viện phí, điện phí, th́ các bác không cần tính đến các điều kiện, nhưng khi dân đ̣i tăng chất lượng phục vụ, th́ các bác không dám hứa, mà lại viện đến Đảng, Nhà nước, rằng chúng tôi sẽ thế nọ, chúng tôi sẽ thế kia.... Thế th́ sự ṣng phẳng và minh bạch trong kinh tế thị trường ở đây là đâu hử, hử, hử? Mà các bác không thèm để ư đến cái sự ngược đời này: Dân thu nhập theo giá nội, nhưng tiêu dùng toàn theo giá "hội nhập". Chả thế, GS Phạm Duy Hiển, mới đây cũng phải lên tiếng: "Ngành điện VN đi ngược chiều thế giới". Nghĩ cho kỹ th́ sự chê trách của GS Hiển cũng không mới, bởi ở ta, h́nh như làm cái ǵ cũng không giống ai. Đến nỗi GS văn học Hoàng Ngọc Hiến đă hóm hỉnh triết lư: "Cái nước Việt ḿnh nó thế". Người xưa bảo: Vợ dại, chồng thành triết gia. C̣n nay, cơ chế quản lư bất cập, người dân nào cũng có thể trở thành triết gia. He...he.. Và chữ "tiền" cũng gây... sốc Đó là câu chuyện của Trường ĐH Công nghệ Đông Á được đăng trên báo Đại Đoàn Kết ngày 29/7/2010 mới đây. Nội dung câu chuyện không có ǵ khó hiểu: Ông Đoàn Minh Tuấn, Việt kiều, năm nay 74 tuổi, Phó CT HĐQT của trường viết thư gửi Thủ tướng CP, Bộ GD, tố cáo ông Chủ tịch HĐQT Phạm Ngọc Thăng, gây mất đoàn kết, kéo bè kéo cánh và bất minh trong quản lư tài chính. Cái khó hiểu là, mặc dù HĐQT nhà trường đă họp với 7/10 phiếu đồng thuận kiến nghị Bộ GD cách chức Chủ tịch HĐQT Phạm Ngọc Thăng, nhưng kiến nghị này đă không được Bộ GD chấp nhận. Trước sự can thiệp cũng khó hiểu nốt về thái độ của Bộ GD, HĐQT nhà trường đă mời cơ quan thanh tra độc lập toàn bộ hoạt động tài chính của trường. Kết quả thanh tra c̣n khó hiểu hơn nữa: 13 tỷ đồng được chi tiêu hàng năm của trường không có quyết toán, không tổ chức phê duyệt; 650 triệu đă được chi thêm cho Ban quản lư Dự án... ![]() Lễ khởi công xây dựng Trường ĐH Công nghệ Đông Á, Ảnh HNM Đặc biêt, có tới 1,4 tỷ đồng được chi cho việc... tư vấn thành lập trường (trong khi theo quy định, chi phí tư vấn nhiều nhất chỉ 5 triệu đồng). Bảng kê chi tiền cho thấy phía nhận tiền, rất nhiều người là quan chức của Bộ GD (?).Việc chi tiền vô lư đến mức chỉ một buổi họp thẩm định của Bộ GD, ông Chủ tịch Phạm Ngọc Thăng cũng quyết chi tới gần 80 triệu đồng, trong đó một Vụ trưởng của Bộ GD nhận tới 20 triệu đồng, rồi vị khác 10 triệu đồng..., cứ thế, cứ thế... Theo những chứng từ, bảng kê c̣n lưu lại, Chủ tịch HĐQT Phạm Ngọc Thăng chi tới 1,8 tỷ để quà cáp, biếu xén cho quan chức của đủ các ban ngành, nhiều nhất đương nhiên vẫn là cán bộ Bộ GD. Đọc hết ḍng này, th́ bạn đọc cũng như tôi không c̣n thấy khó hiểu, và cũng hết...sốc. Cũng như không khó hiểu v́ sao số lượng trường tư thục chỉ trong thời gian ngắn vừa qua, lại mọc nhanh đột biến như nấm sau mưa. Cái trường ĐH đồ sộ thế, hóa ra lại tỷ lệ thuận với cái phong b́ h́nh hài bé ơi là bé. Chỉ có điều, tiền "bạc" lắm, các bác Bộ GD ạ. Cho dù, có lúc nó phải nằm ép ḿnh, im hơi lặng tiếng trong chiếc phong b́ mỹ miều dán kín, nhưng đến lúc nào đó, vào một ngày đẹp trời nào đó, nó vẫn có thể tưng tửng, tưng tửng tố cáo tư cách con người, giữa thanh thiên bạch nhật một cách tưng tửng, tưng tửng... Nó cười khẩy và khinh thị vào những đạo cao đức trọng mà xă hội vốn gọi là "thầy", vào những phong cách mô phạm giả trá. Đă bảo, tiền "bạc" lắm mà! ![]() Trưởng Ban Dân nguyện Trần Thế Vượng, Ảnh VGP News Có một "quả bóng" mang tên... nhân dân Đó là chuyện thực, không phải chuyện bịa. Và nó được chính Trưởng Ban Dân nguyện Trần Thế Vượng vô t́nh thú nhận rất ấn tượng tại phiên họp UBTVQH chiều ngày 21/8 mới đây: "Các tỉnh báo cáo rất hay, nào đơn thư được chuyển, giải quyết kịp thời, bảo vệ được quyền lợi của dân. Nhưng thực tế khiếu nại ngày càng tăng, ngày càng phức tạp. Đơn từ th́ chuyển ḷng ṿng, né tránh, các cơ quan đùn đẩy lẫn nhau. Trung ương th́ "kêu" khiếu nại vượt cấp, kêu địa phương né tránh. Địa phương cũng phàn nàn TƯ "quan liêu", do một phần các vụ việc không có hồ sơ nên TƯ nhận đơn thư chỉ đóng dấu xác nhận và lại chuyển về địa phương". Đă nói Dân nguyện, chắc chả có người dân nào lại "nguyện" sự khiếu kiện, nỗi đau, nỗi mắc mớ của ḿnh thành quả bóng, để các cơ quan công quyền, cấp dưới tung lên cấp trên, cấp trên chuyển về cấp dưới...Cuối cùng, cái sự "nguyện" đó nằm im ĺm ở một ngăn nào đó của một cái tủ gỗ cơ quan nào đó cọt kẹt tiếng mọt gỗ, ở một tập hồ sơ pháp lư nào đó bám đầy mạng nhện thời gian. Tiếc thay, đó là sự thật. Nó thật như câu chuyện của Chủ nhiệm UB Tài chính - Ngân sách Phùng Quốc Hiển: "Có lần Bộ Tài nguyên - Môi trường đưa các đoàn giám sát về rồi mời cả tỉnh, huyện đến nghe dân nói. Bao nhiêu vụ việc cũ, dân lại lục lọi lại chỉ để đưa ra nói với "ông" Tài nguyên". Người viết bài này giật ḿnh. Hơn 30 năm trước đây, thời cơ chế bao cấp, không ít lần đă được nghe câu chuyện khiếu kiện, khiếu nại của người dân mang "thân phận" quả bóng, lăn lóc từ cơ sở lên cấp trên, từ cấp trên đá xuống cơ sở, để rồi lại trở về chính nơi... khiếu kiện. Hơn 30 năm sau, cơ chế thị trường thay thế, cải cách hành chính được hô hào, các văn bản luật được soạn thảo, các chế tài được điều chỉnh, ban hành liên tục để thích ứng cho một đời sống xă hội hiện đại. Thế nhưng câu chuyện quyền lợi, lợi ích và đ̣i hỏi sự công bằng của người dân thông qua việc giải quyết khiếu nại tố cáo, vẫn "nguyễn như vân" (vẫn như nguyên). Kêu lên Thủ tướng, cấp cao nhất của Chính phủ, th́ như Chủ nhiệm Ủy ban Quốc pḥng - An ninh Lê Quang B́nh chỉ ra, tới 83 vụ việc (tin của VNN), có ư kiến Thủ tướng chỉ đạo rồi mà vẫn không ai giải quyết (?) Đến Thủ tướng mà cũng lâm cảnh "trên bảo dưới không nghe" th́ người dân biết làm ǵ đây, nếu không tiếp tục thân phận...quả bóng? ![]() Chủ nhiệm Ủy ban Quốc pḥng - An ninh Lê Quang B́nh, Ảnh VNN Một hiện tượng khác vừa đáng quan tâm, vừa là chuyện đau đầu của các cơ quan bảo vệ an ninh, trật tự xă hội. Đó là khiếu nại đông người. Nói thẳng ra là chuyện dân "biểu t́nh", tập trung vào chuyện đ̣i giải quyết đất đai. Đương nhiên, trong cái chuyện khiếu kiện đất đai vốn phức tạp và mê hồn trận này, có người đúng, kẻ sai, có người thật thà, ít hiểu biết, cũng có kẻ cơ hội nhân đó làm càn... Xưa nay, ta quen với việc biểu t́nh hô to "muôn năm, muôn năm" chứ ít quen với cái cảnh biểu t́nh "phản đối, phản đối", cho dù là "phản đối trong im lặng". Mặc dù, xét cho cùng, ta sẽ phải quen, như quen với cái việc- xă hội ta sẽ dần phát triển tiến đến một xă hội dân sự, với vai tṛ độc lập của các cơ quan hành pháp, tư pháp và lập pháp- 3 chân kiềng quản lư, làm nền tảng cho sự phát triển dân chủ, công bằng, văn minh và minh bạch. Chúng ta rất e ngại "khiếu nại đông người", và rất cảnh giác với kẻ thù. Thế nhưng, Phó CT Quốc hội Uông Chu Lưu đă phải chỉ ra: "Các nguyên nhân dẫn đến bức xúc của dân về giải quyết khiếu nại xuất phát từ nhiều lẽ, do yếu kém trong quản lư, làm chưa hết trách nhiệm...". Phó CT mới nhẹ nhàng nói đến tảng băng nổi, nhưng chưa thấy hết tảng băng ch́m, đang lặn sâu trong mỗi huyết quản của cán bộ lănh đạo, quản lư, cốt cán từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên trong xă hội hiện nay. Đó mới là kẻ thù nguy hiểm nhất nhưng lại nghiễm nhiên tự do "chung sống ḥa b́nh": Sự vô cảm với nỗi đau của dân, sự quan liêu, xa rời dân quá lâu, và chỉ biết tới lợi ích của...chính ḿnh! Vậy th́ xin các đồng chí cán bộ lănh đạo, quản lư, cốt cán... từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, xin đừng quá sợ "khiếu nại đông người", mà hăy biết sợ chính bản thân ḿnh chưa tṛn vai trách nhiệm, biết sợ cái ích kỷ tham lam của ḿnh, của nhóm ḿnh, và biết sợ cái cung cách quản lư xơ cứng, lạc hậu, đặc biệt quá thiếu minh bạch mà ḿnh góp phần đắc lực. Chỉ khi nào, sự công bằng và minh bạch ngự trị trong xă hội, th́ "dân ra dân", "quan ra quan", "quản lư ra quản lư". Lúc đó, thay cho sự lăn lóc, sự "khiếu nại đông người", sẽ chỉ thấy "quả bóng nhân dân" hát khúc... hoan ca. http://tuanvietnam.net/2010-08-27-phat-ngo...a-bong-nhan-dan |
|
|
|
Sep 7 2010, 09:09 PM
Post
#11
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
PN&HĐ: Khi các quan "ông chẳng bà chuộc" và chuyện Phó Tổng VTV
Hà Nội và Bộ Xây dựng "ông chẳng bà chuộc" quanh chuyện quy hoạch Thủ đô, chuyện Phó Tổng Giám đốc VTV xin ra khỏi Đài gây um xùm dư luận và Bộ Giáo dục lại lên tiếng "kể công" trước thềm năm học mới. Phát ngôn - Hành động tuần qua là những lát cắt với đủ chuyện bi hài. Hà Nội "chằng", Bộ Xây dựng "chuộc" Câu chuyện "Quy hoạch chung xây dựng thủ đô Hà Nội đến năm 2030 và tầm nh́n đến năm 2050" sau một thời gian im hơi lặng tiếng, lại liên tục xuất hiện trên các phương tiện truyền thông suốt 2 tuần qua và chỉ xoay quanh hai câu chuyện "nóng": chuyển trung tâm hành chính quốc gia lên Ba V́, và xây dựng trục Thăng Long. Mở đầu là văn bản của Hà Nội (do Chủ tịch thành phố Nguyễn Thế Thảo kư) gửi Thủ tướng Chính phủ, khẳng định không nên dời đô lên Ba V́, và v́ thế không cần thiết xây dựng Trục Thăng Long. Cảm giác đầu tiên của đa phần công chúng chắc chắn là sự vui mừng, Nói đa phần công chúng, v́ phải trừ ra những người đă lỡ "ôm" đất ở Ba V́ và đất dự kiến nằm dọc trục Thăng Long (dĩ nhiên là những phần có thể ôm được), cũng phải trừ ra những người đă lập luận bằng mọi giá để có hai "điểm nhấn" kỳ lạ kia trong đồ án quy hoạch "được" đánh giá là "ngoài hai điểm nhấn đó ra th́... không có ǵ mới". Không vui mừng sao được, khi nhớ lại suốt kỳ họp Quốc hội tháng 6, quá nhiều ĐBQH phản ứng mạnh mẽ ư tưởng dời thủ đô cũng như việc vẽ ra trục Thăng Long, trong đó có cả Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm. Việc Phó Thủ tướng Chính phủ không ủng hộ ư tưởng của Chính phủ tŕnh ra Quốc hội là chuyện rất b́nh thường, v́ mỗi cá nhân trong tập thể Chính phủ sẽ có quan điểm riêng về mỗi vấn đề, nhưng việc ông Khiêm thẳng thắn nói ra ư kiến của ḿnh tại diễn đàn QH lại chứng tỏ ông phải thấy băn khoăn nhiều lắm, nên mới tạm "quên" vai tṛ của thành viên Chính phủ để phản biện lại Chính phủ như thế. ![]() Phác thảo trục Thăng Long, Ảnh Nhà báo và Công luận Nhắc đến kỳ họp QH th́ phải nói thêm là, trong kỳ họp đó, Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo không hề tỏ ra "phản đối" hai đề xuất của Bộ Xây dựng. Cả khi trả lời báo chí bên lề Quốc hội, khi phát biểu trong phiên họp tổ... ông chỉ giải thích thêm để báo chí cũng như các ĐBQH hiểu ư tưởng của Bộ Xây dựng, điều khiến ông băn khoăn chỉ là vấn đề tài chính để triển khai thực hiện quy hoạch thôi. Câu hỏi phải đặt ra là trong mấy tháng qua, điều ǵ đă khiến Chủ tịch Hà Nội thay đổi hoàn toàn thái độ về quy hoạch thành phố mà ông đang giữ vai tṛ nhạc trưởng? Công chúng có đoán già đoán non rằng, v́ ông đă trực tiếp chứng kiến cả các thuộc cấp của ḿnh lẫn các ĐBQH - những người đại diện cho ư chí, nguyện vọng của dân đều nhất loạt phản đối cả chuyện dời đô lẫn chuyện mở trục. Nếu đúng vậy th́ sự thay đổi thái độ của Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo là điều thật sự đáng mừng, và người dân Hà Nội sẽ "ghi công" Chủ tịch v́ điều này, cũng như những việc ông đă dừng một số công tŕnh v́ thành phố trước đây (như dự án khách sạn trong công viên Thống Nhất, việc dừng trung tâm thương mại trên đường 19/12 để làm đường), hay việc mở vườn hoa rất đẹp trước Nhà hát Lớn. Thế nhưng, sự đời không đơn giản như thế. Vài ngày sau khi Hà Nội lên tiếng, Bộ Xây dựng phải lập tức tổ chức họp báo, và Thứ trưởng Nguyễn Đ́nh Toàn đă có những phát ngôn rất mạnh mẽ, nào khẳng định "khái niệm Trung tâm hành chính quốc gia đă không c̣n tồn tại sau ngày Chính phủ tŕnh quy hoạch ra trước Quốc hội vào 15/6" (có thể suy luận là sau khi tiếp nhận các ư kiến của phiên họp tổ vào ngày 3/6/2010), "Nghĩa là Hà Nội kiến nghị lại về một việc đă không c̣n tồn tại nữa, không c̣n ai nói đến". Ông Toàn cũng loại bỏ việc giữa Bộ Xây dựng và Hà Nội nói chung, Bộ Xây dựng và Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo nói riêng có ǵ đó khúc mắc: "Tôi đă trao đổi riêng với Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo nhiều lần, không có vướng mắc ǵ trong chuyên môn. Tôi chia sẻ với ông Nguyễn Thế Thảo về những khó khăn giải quyết các dự án đang tồn tại ở Hà Nội". Nếu chỉ có thế th́ mừng quá, Trung tâm hành chính không dời lên Ba V́ đâu, Hà Nội và Bộ Xây dựng rất đồng thuận đấy chứ. Tiếc thay, sự đồng thuận đôi bên chỉ đến đó là hết. Bộ Xây dựng vẫn bảo lưu ư tưởng mở trục Thăng Long, chỉ đổi tên thành trục Hồ Tây - Ba V́, và Ba V́ vẫn là khu đất dự trữ để xây khu văn hóa, vui chơi công cộng. ![]() Thứ trưởng Nguyễn Đ́nh Toàn, Ảnh website Bộ XD Bộ Xây dựng đột nhiên quan tâm đến... nhu cầu giải trí của Hà Nội? Ái chà, câu trả lời của Thứ trưởng Bộ Xây dựng không thể không dấy lên những băn khoăn: V́ sao Bộ Xây dựng phải bẻ lái đột ngột thế? Chả nhẽ Bộ Xây dựng đột nhiên rảnh việc chuyên môn nên tự dưng quan tâm đến đời sống tinh thần của người dân Hà Nội đến thế sao? Rồi một sáng đẹp giời, Bộ Xây dựng chợt nhận thấy dân Hà Nội rất thiếu chỗ vui chơi giải trí (c̣n chuyện dân Hà Nội thiếu đủ thứ từ thiếu điện, thiếu nước, thiếu công ăn việc làm ổn định, thiếu nhà ở... lại là câu chuyện của các Bộ khác, của riêng Thành phố Hà Nội, chả liên quan ǵ đến Bộ Xây dựng cả!) nên đă nảy sinh ư tưởng làm khu vui chơi giải trí tại vùng đất thiêng Ba V́. V́ đây là việc hữu ích, làm việc tốt v́ niềm vui hạnh phúc cho người Hà Nội nên Bộ Xây dựng chả cần phải hỏi người dân Hà Nội xem họ muốn khu văn hóa, khu vui chơi của họ đặt ở đâu làm ǵ cho rách việc. Đang không có chỗ vui chơi giải trí, giờ có th́ mừng húm rồi c̣n ai dám đ̣i hỏi ǵ nữa? Xa trung tâm vài chục km th́ có sao? Người giàu th́ phóng xe ô tô lên mà chơi; người nghèo th́ đi tàu một ray có thể sẽ làm nay mai lên đó để vui chơi; nếu nghèo quá th́...cần ǵ phải chơi bời giải trí? Chưa kể, phục vụ trung tâm chính trị th́ cần đến một trục đường hoành tráng là đúng rồi, c̣n phục vụ khu vui chơi có cần trục đường hoành tráng thế không? Theo Bộ Xây dựng, "đô thị Ḥa Lạc sẽ tăng lên 60 vạn dân th́ 2 tuyến đường 32 và đại lộ Thăng Long sẽ không gánh chịu được". Về điểm này, chắc chắn sẽ rất nhiều chuyên gia muốn được tranh luận với Thứ trưởng Toàn. Chỉ có 60 vạn dân mà cần lắm tuyến đường hoành tráng thế, phải suy ra các phần khác của Hà Nội cần không biết bao nhiêu đại lộ, bao nhiêu trục? Cứ suy kiểu này, có khi Hà Nội toàn trục với đại lộ, may ra mới đủ chỗ cho mọi người đi. Đúng là mừng hụt, bởi khi kỳ họp HĐND Hà Nội vừa rồi quyết định đặt tên tuyến đường Láng - Ḥa Lạc là đại lộ Thăng Long, nhiều người đă nghĩ nó đồng nghĩa với việc không c̣n ư tưởng về trục Thăng Long nữa chứ? Không biết Bộ Xây dựng có để ư không? Sau phát biểu của Thứ trưởng Nguyễn Đ́nh Toàn, rất nhiều chuyên gia lên tiếng phản biện lại những phát biểu của ông, cũng đồng nghĩa với việc họ đồng t́nh với Hà Nội. Hội KTS Việt Nam, cơ quan chuyên môn tập trung đa số những KTS hàng đầu về kiến trúc, quy hoạch cũng đồng t́nh với Hà Nội, bởi "cảnh quan Hà Nội không nên có trục đường thẳng, dài và lớn. Cũng không nên tiếp tục quy hoạch Ba V́ làm đất dự trữ, và do đó, không có cơ sở để xây trục Hồ Tây - Ba V́". Kiến nghị của Hội KTS Việt Nam c̣n không đồng t́nh với rất nhiều ư tưởng của Bộ Xây dựng, thậm chí c̣n khẳng định "Quy hoạch này cũng trái với Hiến pháp và các quy định pháp luật về phân cấp quản lư đô thị của Việt Nam". Dĩ nhiên, không phải không có những người ủng hộ Bộ Xây dựng, trong đó có Bộ Trưởng Giao thông - Vận tải Hồ Nghĩa Dũng, một thành viên Chính phủ. Theo ông Dũng, "trục giao thông Hồ Tây - Ba V́ không đơn thuần là giao thông mà c̣n là trục kết nối, trục giao thông đô thị sinh thái văn hóa, tạo điều kiện phát triển các trung tâm văn hóa dọc 2 trục trong tương lai". Lại thêm một thành viên chính phủ thật sự quan tâm đến văn hóa. Xem ra Hà Nội những năm 2030, 2050 sẽ là thành phố đầy ắp văn hóa chăng? Chưa biết từ giờ đến khi Thủ tướng Chính phủ có quyết định cuối cùng, sẽ c̣n những ai đưa ra ư kiến, c̣n những thay đổi ǵ xung quanh số phận của một thủ đô thuộc loại hoành tráng của thế giới? Điều khiến dư luận băn khoăn nhất, là các bên khi đưa ra quan điểm của ḿnh, có thật sự khách quan, v́ sự phát triển của bản thân Thủ đô ngh́n năm văn hiến không? Họ có bị lợi ích nhóm nào đó tác động không? Và Thủ tướng sẽ "nghe" ai, nghe Hà Nội và các chuyên gia về kiến trúc quy hoạch tập hợp ở Hội KTS Việt Nam, nghe Bộ Xây dựng, hay nghe tiếng ḷng của những người dân Hà Nội? Chuyện quy hoạch thủ đô ảnh hưởng đến hàng triệu người đang và sẽ sống ở thủ đô nói riêng, ảnh hưởng đến bộ mặt của cả đất nước nói chung, mong Thủ tướng sẽ thật sáng suốt, để người dân được nhờ! ![]() Ông Trần Đăng Tuấn, Phó TGĐ Đài truyền h́nh Việt Nam, Ảnh kênh 14 Phó TGĐ VTV từ chức: B́nh thường hay không b́nh thường? Một câu chuyện không tốn quá nhiều giấy mực của báo chí, nhưng lại tốn rất nhiều "giấy mực" của giới blogger, tốn nhiều thời gian trà dư tửu hậu của dân t́nh tuần qua, là chuyện ông Trần Đăng Tuấn, Phó TGĐ Đài truyền h́nh Việt Nam xin "từ chức". Nói chính xác phải là ông xin chuyển công tác khỏi Đài THVN, xin ra khỏi biên chế. Nhưng trong cách nh́n của dư luận xă hội, với một lănh đạo ngang hàm thứ trưởng, của một cơ quan truyền thông "quyền lực" nhất đất nước, phải gọi đó là "từ chức". Hai tiếng "từ chức" rất nhẹ nhàng, rất phổ biến với các nước, chứ với Việt Nam th́ không hề. Người dân bao lần mong mỏi các quan chức từ cấp nhỏ đến cấp to khi có sai phạm có đủ dũng khí từ chức, nhưng đă mấy khi có lănh đạo nào đủ can đảm làm việc này. Đa phần họ để cấp trên "xử lư" theo cách này hay cách khác, nhưng thường nhẹ hơn trách nhiệm lẽ ra họ phải chịu rất nhiều. Chẳng thế mà rất nhiều người phải cay đắng khẳng định "Việt Nam không có "văn hóa từ chức". Thế nên, dù ông Trần Đăng Tuấn không muốn gọi hành động của ḿnh là từ chức, th́ dư luận vẫn gọi việc làm của ông là từ chức, có lẽ để sau này có thể tự hào mà "khoe" với nhau rằng ta bắt đầu có văn hóa từ chức chăng? Chỉ biết, chuyện ông Tuấn xin thôi việc ở Đài THVN được truyền thông cập nhật rất "tức thời", nào Chính phủ chưa nhận được đơn từ chức của Phó TGĐ VTV, Hôm nay, Phó Tổng giám đốc VTV gửi lại đơn thôi việc, rồi Chuyển đơn thôi chức của Phó TGĐ VTV đến Bộ Nội vụ. Từng động thái của các bên đều được dư luận quan tâm, dù biết chắc chắn rằng, đề nghị của ông Tuấn sẽ được chấp thuận thôi. Ông đă muốn nghỉ, ai lại nỡ bắt ông làm tiếp, đặc biệt là khi vị trí đó có vô số người ao ước mà chẳng được làm? Đă có khá nhiều ư kiến trên các phương tiện truyền thông chính thống bàn luận về chuyện này. Người bảo đó là chuyện b́nh thường, phải quen dần với chuyện nhà nước phải cạnh tranh, chứ sao cứ phải lo "chảy máu chất xám"? Người th́ "Xin một lời buồn", bởi ông Tuấn là người đă "có công không nhỏ với sự phát triển của Truyền h́nh Việt Nam (THVN) trong giai đoạn đổi mới và có một vị trí xă hội mà vạn vạn người mong ước lại rũ áo ra đi". Trên các mạng xă hội th́ đủ các b́nh luận "thượng vàng hạ cám", đủ các đoán định về nguyên nhân thực sự của việc ông Tuấn ra đi. Mạng xă hội mà, ai muốn nói sao th́ nói, nhưng với tâm lư của người Việt th́ dễ đoán được mọi người sẽ khen ông Tuấn hết lời, tiếc nuối việc ông "từ chức", trách cứ - và không thiếu những chê bai thậm tệ - những người là nguyên nhân khiến ông phải ra đi, cứ như họ hiểu rơ lắm nội t́nh của Đài THVN, hiểu rơ lắm tâm cũng như tài của những "nhân vật" ấy. Không biết ông Tuấn có đọc những lời b́nh luận ấy không, và ông sẽ nghĩ ǵ? Có lẽ việc ông tránh không phát ngôn ǵ trong cả 10 ngày vừa rồi, cũng phần nào diễn tả tâm trạng của ông nếu đọc những b́nh luận ấy. Khi một người đă quyết, hăy để người đó thanh thản thực hiện quyết định của ḿnh. Vững tin rằng việc ông Tuấn chuyển khỏi VTV sẽ tốt hơn cho ông, c̣n hơn ở lại một nơi đă có những lư do khiến ông cảm thấy khó mà cống hiến được hết sức. C̣n VTV sẽ ra sao sau quyết định của ông Tuấn, hồi sau mới có thể rơ? Nếu VTV "tệ" hơn, những người ở lại mới phải chịu trách nhiệm, chứ bản thân ông Tuấn đâu có lỗi ǵ? C̣n để bàn đến cơ chế sử dụng người tài, làm sao để người tài phát huy năng lực và tâm huyết, câu chuyện của ông Tuấn chỉ là một giọt nước nhỏ trong cả biển lớn mà thôi, khó mà hy vọng sẽ có kinh nghiệm nào được rút ra từ câu chuyện này. ![]() Bộ trưởng Giáo dục - Đào tạo Phạm Vũ Luận, Ảnh Tuổi Trẻ Bộ Giáo dục lại... kể công! Câu chuyện cuối cùng mà Phát ngôn & Hành động tuần này muốn bàn đến là chuyện "muôn năm cũ" khi năm học mới bắt đầu (c̣n nhiều chuyện cần bàn nữa, nhưng nói dài e thành nói dại, xin hẹn dịp khác). Dạo qua các báo, thấy tân Bộ trưởng Giáo dục - Đào tạo Phạm Vũ Luận tṛ chuyện với báo giới, rồi Hội nghị tổng kết năm học 2009-2010 và triển khai nhiệm vụ năm học 2010-2011 khối các trường Đại học, Cao đẳng được tổ chức, rồi những than thở "Xưa rồi Diễm" của phụ huynh học sinh về chuyện chương tŕnh học tập quá nặng. Đặt những vấn đề này cạnh nhau, bỗng thấy có ǵ đó hơi... buồn cười. Hội nghị tổng kết năm học cũ, triển khai năm học mới mà đến tận đầu tháng 9 mới diễn ra. Chính xác là ngày 1/9, ngay trước kỳ nghỉ 4 ngày từ 2 - 5/9 nhân lễ Quốc khánh, trong khi các trường ĐH - CĐ chắc đang lục đục chuẩn bị khai giảng hết rồi. Đi hội nghị về một cái là nghỉ lễ 4 ngày liền, có khi nghỉ lễ xong c̣n có vị dự hội nghị cũng quên mất hội nghị đă nói ǵ là đằng khác. Một hội nghị như thế, lẽ ra phải bàn từ hồi nảo hồi nào, hay ít nhất cũng bàn vào tháng 7, tháng 8, chứ giờ này trường nào cũng bận lo những việc sự vụ để đón học sinh vào trường, hơi đâu mà lo những chuyện "vĩ mô" kiểu "Tiếp tục đổi mới quản lư, nâng cao chất lượng đào tạo"? Chưa kể, đọc chủ đề của năm học 2010 - 2011 của Bộ GD - ĐT đưa ra, không khỏi giật ḿnh. Cứ tưởng việc đổi mới quản lư, việc nâng cao chất lượng đào tạo là việc năm học nào cũng phải làm chứ, thậm chí phải làm hàng ngày, hàng giờ, hóa ra lại là việc nhất định phải làm trong năm nay, và có thể... chỉ làm trong năm nay mà thôi. Đọc tiếp nội dung đại diện các trường ĐH, CĐ cả công lập lẫn dân lập bàn thảo trong hội nghị, lại càng hoảng hơn, v́ bàn th́ nhiều chuyện ra phết: có người đ̣i tăng quyền tự chủ cho các trường trong khi người khác lại kêu ca nhà nước cấp kinh phí cho trường như thế là... ít quá (chết thật, không biết đến khi được quyền tự chủ, họ c̣n tiếp tục đ̣i không?), có người đề nghị Bộ bỏ điểm sàn, giao hoàn toàn việc tuyển sinh cho các trường... Nhưng những chuyện được bàn có ǵ là mới đâu? Bàn xong lại ai về nhà nấy, năm học mới chắc chắn chưa thể có ǵ thay đổi ở những vấn đề "to như trái núi" này. C̣n chuyện năm học mới sẽ làm ǵ, giáo dục ĐH - CĐ Việt Nam năm nay sẽ phát triển ra sao, th́ thôi lại chờ một hội nghị khác? Hoặc các trường cứ về mà "mạnh ai nấy làm", cho nó... tự chủ! Học sinh than chuyện của học sinh, phụ huynh xót con than kiểu phụ huynh, lănh đạo trường bận "đề nghị" những chuyện lănh đạo trường quan tâm, c̣n lănh đạo Bộ th́ khẳng định "Không phải Bộ kể công nhưng Bộ không thiếu tiền để phải bán đề thi và phải chịu trách nhiệm" (lời Vụ trưởng Vụ GD Đại học Trần Thị Hà), rồi "Cần tránh t́nh trạng quyền th́ trường nhận c̣n trách nhiệm th́ đổ lên Bộ" (lời Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Bùi Văn Ga khi nhấn mạnh giao quyền tự chủ th́ quyền phải đi liền với trách nhiệm). Cứ theo ư của các vị này mà suy th́ Bộ có công với giáo dục, tiền ngân sách bộ cũng không thiếu, trách nhiệm của các trường Bộ cũng không bắt các trường gánh... thế th́ chất lượng giáo dục bị xă hội kêu là kém, là nặng nề là tụt hậu v.v...và v.v th́ đương nhiên các trường cũng sẽ lập luận: Cần tránh t́nh trạng quyền th́ Bộ nhận c̣n trách nhiệm th́ đổ xuống trường hay đẩy sang cho toàn xă hội". Năm học mới cứ bắt đầu đi đă, mọi chuyện... tính sau vậy. http://tuanvietnam.net/2010-09-06-pn-and-h...en-pho-tong-vtv |
|
|
|
Sep 15 2010, 10:26 PM
Post
#12
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
PN&HĐ: Những chữ kư ... "phản chủ" và cái đức bị "trảm"
Tác giả: Kỳ Duyên Bài đă được xuất bản.: 10/09/2010 06:00 GMT+7 Những chữ kư trung thành và những chữ kư ..."phản chủ"; khi đạo đức bị nhấn xuống bùn và bị đánh ch́m... Mục Phát ngôn và Hành động tuần này mang đến cho bạn đọc những câu chuyện đáng suy nghĩ của một đời sống xă hội đang phát triển luôn nóng hổi những sự kiện. Khi đạo đức bị nhấn xuống bùn Xin được lấy cái tít của bài viết trên TVN, ngày 3.9.2010 mới đây làm tiêu đề bởi nó quá chính xác, quá xác đáng về vụ đổ phế thải lấp 40, 50 ngôi mộ tại nghĩa trang Đồng Trưa (Dương Nội- Hà Đông) chỉ trong một đêm, đă gây nên sự bàng hoàng và phẫn nộ cao độ trong xă hội bởi tính chất thất đức của nó, bởi sự bi thảm của câu chuyện đạo lư trong thời buổi chúng ta đang hướng tới sự văn minh. Chuyện đổ trộm phế thải, lâu nay ngay giữa thanh thiên bạch nhật không c̣n là chuyện lạ. Nhưng trong vụ "lấp mộ", có rất nhiều điều lạ: Cái lạ thứ nhất, là chỉ một đêm, nhiều tấn bùn đất phế thải đă đổ xuống rất nhanh gọn, khiến người chết rồi, lại phải chết lần 2, mà những người sống có trách nhiệm, ở đây là cấp chính quyền cơ sở, lại hoàn toàn không biết. Cái lạ thứ 2, nghĩa trang Đồng Trưa nằm giữa đoạn đường Lê Trọng Tấn, hai đầu đều có barie chắn, nếu không có người bật đèn xanh, chắc chắn hai chiếc barie đấy không thể tự mở. Vậy ai? Người nào có bổn phận trông coi đoạn đường có barie này, lại cũng không biết nốt? Đấy là những cái lạ không thể tưởng tượng được. Bởi một thực tế lâu nay, người dân nếu xây nhà, chỉ vô íưđổ nguyên liệu, vật liệu xây dựng trên hè phố, ngay lập tức, đội quản lư đô thị, hoặc cảnh sát môi trường... đă xuất hiện "thực thi nhiệm vụ". Vậy mà chuyện tày đ́nh như vậy, những chiếc ô tô tải chạy rầm rập suốt đêm như vậy, ồn ào như vậy, mà cấp chính quyền ngủ say đến nỗi chẳng ai biết ǵ cả? Hay các bác đều biết, chỉ lương tâm các bác ngủ say? Lại nhớ đến câu nói thật thà của bà con dân tộc khi đói muối với "cái cán bộ miền xuôi": "Cái cán bộ kêu khó khăn, nên không mang được hạt muối lên cho bà con. Hạt muối bé tí thế, th́ cái cán bộ kêu không vác nổi. Nhưng cái cây gỗ quư to đến hàng chục người khiêng không xuể, th́ cái cán bộ lại mang được nhanh thế về tận miền xuôi?". Quả là một câu hỏi "thông minh", v́ chắc chắn "cái cán bộ không thể trả lời nổi" câu hỏi này, khi lương tâm "cái cán bộ" đang bị say xe (!) Chưa hết. Câu chuyện đổ phế thải lấp mộ c̣n chưa ngă ngũ, th́ mới đây, cũng tại Dương Nội, người dân lại phẫn nộ một vụ việc khác: Thỏa thuận chưa xong nhưng mồ mả của người ở âm gian (đă chết) ở nghĩa trang Tha ma Giải Phướn lại bị xới tung lên, phục vụ cho việc giải tỏa, thực hiện dự án. Như lời ông Chủ tịch phường Lê Khánh Đồng trả lời thẳng thừng: ""Làm ǵ có chuyện chính quyền thỏa thuận với dân" (?) Quả là một câu nói xin "miễn bàn". Người viết bài này chỉ không hiểu nổi sự tích cực khác thường của những người thi hành nhiệm vụ xung quanh vụ "lấp xuống, xới lên" này. Khi th́ người chết bị chết tới 2 lần, khi th́ người chết lại bị phơi dưới thanh thiên bạch nhật. Nhưng chắc chắn, đạo đức của các bác thi hành công vụ xung quanh câu chuyện nhẫn tâm đến bất nhẫn này, quả thật đă bị nhấn dưới bùn đen mất rồi. ![]() Hàng trăm công nhân đang phải thu dọn phế thải đổ lên mộ ở Dương Nội, Ảnh Hoàng Hường Và khi đạo đức bị ...đánh ch́m Ở trên cạn, đạo đức bị nhấn xuống bùn đen. C̣n ở dưới nước, đạo đức bị...đánh ch́m. Đó là cái chết bi thảm của đạo đức, ở một vụ việc khác, một góc độ khác, c̣n kinh hoàng hơn, xót chua hơn, gắn liền với câu chuyện con tàu Vinashin, xảy ra mới đây và chắc chắn c̣n tiếp tục diễn biến với vô vàn hệ lụy. Từ năm 2009, tập đoàn Vinashin, "đứa con yêu" của nhà nước kinh doanh, nhưng sự thua lỗ lại luôn là bạn đồng hành. Đến nỗi, tháng 6/ 2010, tổng tài sản của tập đoàn này khoảng 104 ngh́n tỷ đồng, nhưng tổng số nợ đă là 86 ngh́n tỷ đồng. Vốn điều lệ thấp lại sử dụng vốn dàn trải nên tỷ lệ nợ phải trả/vốn chủ sở hữu gần 11 lần. Tập đoàn rơi vào t́nh trạng mất cân đối tài chính nghiêm trọng, đứng trước nguy cơ phá sản, sản xuất đ́nh đốn, công nhân chuyển việc, bỏ việc gần 17.000 người, mất việc gần 5.000 người... Mới đây, 4 cán bộ vào loại "đầu bảng" của tập đoàn lần lượt bị bắt và được chuyển sang cơ quan điều tra h́nh sự để làm rơ sự yếu kém về năng lực, sự lạm dụng trách nhiệm, đặc biệt biểu hiện vụ lợi cá nhân, dẫn đến hàng ngh́n tỷ đồng, mồ hôi lao động, tiền thuế của dân tan như mây khói. Cái hiện tượng bị bắt theo "hiệu ứng domino", khiến không ít bác, giờ lên chức, ngồi vào những cái ghế lănh đạo của Vinashin, biết đâu chân lại run lập cập? Nhưng trước đó, nguyên Tổng GĐ Phạm Thanh B́nh, rồi kế tiếp, nguyên TGĐ Trần Quang Vũ, (không chỉ giống nhau ở chỗ đều phải vào trại tạm giam), mà c̣n rất giống nhau ở những câu trả lời phỏng vấn cực kỳ ấn tượng trên một số tờ báo. Ông Phạm Thanh B́nh: "Tôi chỉ thấy ḿnh không may..." Nhưng nhân dân cũng không may, thưa ông Phạm Thanh B́nh. Không may v́ nhân dân đă trao niềm tin- ở đây là đồng tiền- mồ hôi lao động của ḿnh không đúng chỗ, cho những người như ông, năng lực điều hành kém, nhưng quyền hành lại rất to! C̣n ông Trần Quang Vũ: "V́ thực ra chúng tôi đi làm th́ cũng như người nông dân chăn nuôi lợn, lo lắng dịch tai xanh rồi chết cả đàn lợn. Chúng tôi cũng thế thôi, phải có trách nhiệm, có lo lắng nhưng không có cảm giác nặng nề". Thật ngạc nhiên về một câu trả lời rất tự tin, rất hồn nhiên, hệt một bác nông dân đang ở trại chăn nuôi. Nhưng câu nói đó có lẽ không sai. V́ sự nặng nề và đau đớn, v́ sự thiệt hại tới 86 ngh́n tỷ đồng, xung quanh cái con lợn tai xanh khổng lồ Vinashin, các ông đă trao cả cho nhân dân rồi, thưa ông Trần Quang Vũ. Tội lỗi, trách nhiệm của các cán bộ chính quyền Dương Nội, của lănh đạo Vinashin đến đâu, chắc chắn, các cơ quan chức năng sẽ làm rơ. Nhưng một câu hỏi chua chát vẫn cần được đặt ra: V́ sao, mà đức tin, những giá trị tâm linh, tinh thần, và mồ hôi công sức, tiền bạc của nhân dân, nhỏ như một cộng đồng- xă Dương Nội, lớn hơn là cả xă hội này, lại bị các vị quan chức có trách nhiệm ở Dương Nội, ở Vinashin dễ dàng chà đạp, bị "coi rẻ như lông hồng vậy?" Nền tảng đạo lư của một xă hội, được h́nh thành nên từ những giá trị đạo đức. Những giá trị đạo đức ấy, được thể hiện trong mỗi hành vi, mỗi bổn phận thực thi nhiệm vụ của con người, nhất là của các quan chức, các cán bộ cốt cán, những công bộc, những người lănh đạo của nhân dân. Nhưng v́ sao, trong xă hội hiện nay, cái đức- thông qua việc làm của họ- lại dễ bị "xử trảm" đến vậy? Ai có thể trả lời được câu hỏi này không? ![]() Chiếc thuyền Vinashin đang ch́m, Ảnh Viet Nam Times Những chữ kư... "phản chủ" Vào đúng ngày 1-9 mới đây, khi học sinh cả nước chuẩn bị bước vào năm học mới, tôi đă sững người khi đọc được bản tin về "...Uẩn khúc vụ 200 giáo viên bỗng nhiên... xuống núi" đăng trên VNN, và đă rất buồn. Rất buồn, v́ tôi là người biết khá rơ ông, Giám đốc Sở GD tỉnh miền núi nọ, người đă đặt bút kư tới 200 cái quyết định thuyên chuyển giáo viên từ miền núi về thành phố. Uẩn khúc, v́ những cái quyết định đó, lại được ông kư gấp gáp trước khi ông nghỉ hưu. Nhưng sự việc rành rành, và nhăn tiền là với chữ kư "nhoằng" một cái, bỗng chốc, giáo dục các trường THPT của tỉnh ông rơi vào t́nh trạng khốn khổ. Trường ở t/p vốn thừa giáo viên, nay lại thêm thừa. Có trường thừa tới 30 người (!). Trong khi, trường ở miền núi, vốn đă thiếu lại càng thiếu. Có trường thiếu tới 12 giáo viên. Không biết học tṛ sẽ được học kiểu ǵ? Không phải tất cả các hiệu trưởng đều đồng ư đón nhận quyết định gây ức chế này. Thậm chí, có vị phải nghĩ kế đối phó- xin đi nghỉ mát để khỏi phải nhận giáo viên mới. Đằng sau những quyết định có chữ kư của ông là chuyện ǵ? Không ai biết. Nhưng chắc chắn, trời biết, đất biết, lương tâm ông biết, và người giáo viên cầm quyết định biết. Trừ khi lương tâm ông cũng "ngủ say" đến mụ mị như các vị chính quyền Dương Nội. Tôi đă nghĩ rất nhiều về vụ việc của ông. Ông không phải là người may mắn, suôn sẻ trong đường đời như nhiều giám đốc khác, thậm chí có phần vất vả hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là được quyền thiếu tỉnh táo đến mức mù quáng trước những quyết định thuộc quyền ḿnh. Mà sao các quan chức Bộ GD hay kư gấp thế nhỉ: Trường ĐH tư thục kư gấp. Thuyên chuyển giáo viên kư gấp. Mà chất lượng giáo dục lại lớn rất chậm. thế mới lạ! ![]() Trước khi đặt bút kư... Ảnh ST Bỗng lẩn mẩn nghĩ về cái Chữ kư. Trước khi đặt bút kư... Ảnh ST Với mỗi con người, vị thế khác nhau, th́ cái uy, cái vị thế của chữ kư cũng rất khác nhau. Chữ kư của thường dân, thông thường, chỉ được xác nhận khi có tiền gửi nhà băng. Nếu chữ kư đó không nhất quán, khi méo, khi tṛn, rất có thể, biết chữ hẳn hoi, nhưng anh/ chị vẫn cứ phải điểm chỉ như người mù chữ. Mà người viết bài này là một minh họa sinh động. Hơi xấu hổ! C̣n chữ kư của các quan chức lănh đạo, quản lư, cỡ như ông giám đốc Sở GD nói trên, phải được chứng thực, được giới thiệu, có khi bằng cả những cái dấu đỏ chót tới những cơ quan dưới quyền để nhận dạng... V́ thế, người ta đối xử với chữ kư cũng muôn vàn t́nh cảm, và tính cách. Có ông, dưới chữ kư của ḿnh, c̣n ngoằng thêm một chữ cái, tên của người t́nh...quấn quưt như lời thề hay thay đổi vào một đêm trăng...khuyết Có quan chức, chữ kư đơn thuần chỉ độc họ và tên ông. Có chữ kư oai nghiêm. Có chữ kư mềm mỏng. Có chữ kư hách dịch. Có chữ kư nhũn nhặn như...con chi chi. Nhưng đừng tưởng cái chữ kư đó vô hồn, im lặng, không biết nói. Hóa ra, chữ kư nó cũng hỉ nộ ái ố như nhân gian. Hoá ra, cái chữ kư cũng có mấy loại. Loại trung thành và loại "phản chủ", ăn theo cái tâm, cái phẩm cách của người chủ nó. Khi người chủ nó kư những quyết định không v́ lợi ích riêng ḿnh, mà chỉ v́ lợi ích chung của tập thể, của cộng đồng...th́ cái chữ kư đó nó cũng yêu chủ nó lắm. Nó khiến cộng đồng, xă hội, con người ta thêm kính trọng cái tâm, cái phẩm cách, tên tuổi và thanh danh của người đă kư. Nhưng khi chủ của cái chữ kư, kư những quyết định chỉ v́ lợi ích riêng ḿnh, phớt lờ hoặc coi rẻ lợi ích tập thể, lợi ích cộng đồng...ấy là lúc, cái chữ kư nó đốc chứng-'phản chủ". Nó tố cáo cái tâm của chủ. Nó khiến cộng đồng, xă hội, con người ta nghi ngờ, phẫn nộ phẩm cách của người kư. Thậm chí, cái chữ kư của ông Giám đốc Sở GD nọ, c̣n giết chết cả thanh danh của ông. Thật đáng tiếc. Và người viết bài này, vốn rất quen biết ông, đă thật buồn! Chưa hết. Khi người chủ của cái chữ kư, là một chàng đào hoa, đa t́nh, vào một ngày nào đó thay ḷng đổi dạ- cái chữ kư không c̣n sự quấn quưt tên của người t́nh. Th́ sự phản trắc đó chỉ làm đau ḷng, làm mất niềm tin một người đàn bà nào đó không may. Nhưng khi người chủ của cái chữ kư là quan chức, lại "đào hoa" và "đa t́nh" với lợi ích riêng, th́ chữ kư của họ, rất có thể làm đau ḷng một tập thể, một cộng đồng xă hội, làm nhiều người dân phẫn nộ, mất niềm tin... V́ thế, xin các quan chức, các cán bộ quản lư có chức quyền, hăy cân nhắc, sáng suốt và tỉnh táo khi phải kư tên ḿnh, trước bất cứ một quyết định nào, một dự án nào, nhất là liên quan đến lợi ích chung của ngành, của xă hội. Đó cũng là khi ta có trong tay ḿnh, hoặc chữ kư trung thành yêu quư ta, hoặc chữ kư "phản chủ", giết chết ta trong tích tắc với thế gian. Nghĩ đến điều đó, để thấy ta nên chọn chữ kư nào? ![]() 'Con đường đau khổ', Ảnh VNN Dân chủ "công bằng" và dân chủ "trách nhiệm" Có một khái niệm, thực chất là thuộc tính của một xă hội văn minh, mà những xă hội khác, đều mong muốn xác lập. Bởi nó là điểm tựa cho sự sáng tạo và phát triển- đó là Dân chủ. Dân tộc VN chúng ta, phải mất bao năm, bao xương máu để giành độc lập, tự do dân tộc, phấn đấu cho một đất nước như Bác Hồ từng đặt tên- VN dân chủ cộng ḥa. Cho dù ngày nay, tên hiệu là Cộng ḥa XHCNVN, th́ cái ư nghĩa xây dựng một xă hội dân chủ vẫn là mục tiêu tốt đẹp và tuyệt vời mà văn minh nhân loại mang đến. Thế nhưng, không hiểu v́ sao, chúng ta, ai cũng thích mà ai cũng sợ (!) khi nói đến hai từ Dân chủ, v́ cho rằng nó...nhạy cảm(?). Đó là một điều không b́nh thường. Chính v́ thế, ngày 28-8-2010 mới đây, trên VNN có một bài báo mới đọc cái tít, người ta giật ḿnh: "Con đường đau khổ và sức ép cơ quan công quyền". Nhân vật chính của bài báo- một người dân b́nh thường làm nghề kinh doanh, đă khiến cả giới luật học VN xôn xao v́ đă dám kiện Sở GTVT Tp.HCM về việc thi công gói thầu số 7 khu vực kênh Nhiêu Lộc trễ hạn, ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của gia đ́nh ông, mà trực tiếp là v́ mấy cái lô cốt. Mặc dù phía trực tiếp thi công gói thầu số 7 này là nhà thầu TMEC-CHEC 3, nhưng việc thực hiện công vịêc trên là theo yêu cầu từ chủ đầu tư (Sở GTVT Tp.HCM). Xưa nay, trong đời sống xă hội, người ta chỉ quen nghe, quen thấy chuyện người kiện nhau trong các quan hệ dân sự, chứ rất ít, thậm chí cực kỳ hiếm chuyện một công dân dám kiện cơ quan nhà nước, nhất lại là một doanh nghiệp tư nhân dám đưa cơ quan quản lư nhà nước chuyên về giao thông đi vào "con đường đau khổ"- ra trước pháp luật, đ̣i đền bồi cho những thiệt hại mà "con đường đau khổ" do cơ quan này, gián tiếp tạo ra khiến gia đ́nh ông ta kinh doanh sa sút. Chưa rơ, vụ kiện này diễn biến ra sao, việc điều tra, xem xét và phán quyết cuối cùng của ṭa án thế nào, có theo kiểu "con kiến kiện củ khoai" hay không. Nhưng hiện tượng này là một động thái đáng mừng. Đó là sự dũng cảm của một người dân thực hiện quyền làm chủ, một nét của sinh hoạt dân chủ trong đời sống xă hội. Biết đâu, nhờ sự dũng cảm này, mà người dân chúng ta bớt phải đi trên những "con đường đau khổ" bụi mù, gập gềnh, lóc xóc ổ chuột ổ voi khắp các đô thị như lâu nay? Nhưng người viết bài này cũng chợt nhớ một sự kiện vào loại hy hữu, cách đây tṛn 7 năm. Lần đầu tiên, cũng tại TP Hồ chí Minh, một người phụ nữ đi bộ, có cái tên rất đẹp và an lành- Ngô Thị Mỹ Yên- đă bị khởi tố v́ khi băng qua đường, do đi không đúng nơi quy định, đă gây ra tan nạn giao thông, khiến người đi xe máy bị thương nặng và tử vong sau đó. Từ trước đến nay, chúng ta thường có tâm lư bênh vực kẻ yếm thế nếu có sự va chạm. Người đi bộ phải được bênh vực nếu va chạm với anh xe máy. Anh xe máy phải được bênh vực nếu va chạm với ông ô tô. Cái tâm lư này, về t́nh th́ có vẻ hay, nhưng về sự công bằng lại dở. V́ thế, mà hàng ngày, ta có thể gặp bất kể chỗ nào một chàng xe đạp, xe thồ, một bác xích lô nghênh ngang "lề trái" vượt đèn đỏ, rẽ trái không đúng quy định, làm như đường phố Thủ đô chỉ là cái đường làng của nhà các bác, mà pháp luật chả là "cái đinh" ǵ (!) Hai sự kiện trên, xa cách nhau về thời gian, có vẻ chẳng ăn nhập ǵ nhau, nhưng thật ra, lại được nối với nhau bằng một sợi dây mỏng manh- đó là sự dân chủ trong xă hội, mà người viết bài này tạm gọi là dân chủ "công bằng", và dân chủ "trách nhiệm". Nó nói một điều muôn thuở xưa cũ. Đó là mọi con người đều b́nh đẳng trước pháp luật, cho dù đó là nhân danh một cơ quan quản lư nhà nước về đường xá cho đến một người đàn bà đi bộ. Dĩ nhiên, chẳng ai mong muốn có "sự cố" gây chết người, hay làm thiệt hại đến quyền lợi con người để thấy được sự dân chủ. Nhưng quan trọng hơn, hai câu chuyện về "công bằng" và "trách nhiệm" cho thấy, luật pháp trong xă hội chúng ta phải được liên tục bổ sung, điều chỉnh và hoàn thiện. Để chữ Dân chủ không thể là một khái niệm u u minh minh ai cũng sợ, cũng tránh, mà lẽ ra nó đem lại cho con người sự tôn trọng, sự công bằng- nền tảng một xă hội văn minh. V́ chắc chắn chẳng dân tộc nào, quốc gia nào trong bài học lịch sử xương máu giành độc lập tự do, xây dựng và phát triển, hướng tới xă hội dân chủ, công bằng, giàu mạnh và văn minh lại muốn bị xếp vào loại...lưu ban và chậm tiến. ![]() Ông Vũ Tiến Chiến - chánh văn pḥng Ban chỉ đạo trung ương về pḥng chống tham nhũng - trao lưu niệm cho một đại biểu dự hội nghị - Ảnh: Việt Dũng/Tuổi Trẻ Chống tham nhũng: Cho tôi khóc cùng...các bác Mới đây, có một sự kiện trong xă hội cực kỳ đáng chú ư. Đó là Hội nghị toàn quốc biểu dương 88 cá nhân có thành tích chống tham nhũng, do Ban Chỉ đạo pḥng chống tham nhũng TƯ tổ chức. Cho đến giờ, tham nhũng vẫn được người dân "phong chức" là "vấn nạn". Cái nghĩa "vấn nạn" có nghĩa là tệ nạn rất rộng lớn, mang tính nguy hiểm đe dọa sự an b́nh của cả cộng đồng, và có chiều hướng "bất trị". V́ vậy, mà Hội nghị biểu dương những cá nhân dám dũng cảm chống lại "vấn nạn" tham nhũng, phải nói là rất đáng trân trọng. Tham nhũng, thực chất cũng là ăn cắp. Nhưng v́ sao cũng là ăn cắp mà hành vi này lại được khoác cái "bao tay" mỹ miều- "tham nhũng"? Bởi khác với ăn cắp thường t́nh, chủ thể của tham nhũng thường phải là người có chức, quyền, có vị trí và thẩm quyền nhất định. Và khối tài sản (tiền bạc, đất đai, lợi ích...có được từ sự ăn cắp này) phải là tài sản của công, mà kẻ tham nhũng tận dụng địa vị, vị thế để tham thành của riêng. Cũng khác với ăn cắp thường t́nh, phải dùng đôi tay lén lút, đôi tay của chủ thể tham nhũng có khi rất sang trọng, lịch lăm và đầy quyền uy. Cũng v́ thế, mà người viết bài này, thực sự kính trọng 88 nhân cách công dân đă dám đi vào "con đường đau khổ" - chống tham nhũng, đem lại niềm tin và sự trong sạch cho xă hội. Tuy nhiên, rất đáng chú ư là tuổi tác và vị trí của những con người đáng kính đó. Người có vị trí cao nhất là ông Lê Đạo (84 tuổi, nguyên ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Lâm Đồng, Bí thư huyện ủy Đức Trọng). Người thứ 2 là ông Phùng Chí Công, Chánh văn pḥng HĐND và UBND quận Ô Môn (Cần Thơ), là những người "gần đất xa trời", hoặc đầu đă bạc trắng. C̣n lại đều là những cán bộ, công chức nhiệt huyết dám cả gan "tay không bắt...tham nhũng". Nhưng tôi cũng không muốn dẫn chứng, hoặc ghi lại những nỗi đau của họ khi nghe họ kể về những hệ lụy khổ sở với bản thân và gia đ́nh. Những hệ lụy đó, tiếc thay lại bắt đầu từ những lănh đạo cơ quan họ, những đồng chí của họ, cho đến giới...xă hội đen chuyên "đâm thuê chém mướn". Chỉ biết nhiều người trong số họ khi phát biểu đă khóc. Những giọt nước mắt đau đớn v́ thấy việc làm của ḿnh là đúng, là tốt mà đơn độc quá, cô độc quá, và "tất cả đều bị tổn thương". Trước đó, theo báo Dân trí, ngày 8-7-2010, tại Phiên họp thứ 13 của Ban Chỉ đạo pḥng chống tham nhũng TƯ, nhiều đại biểu tỏ ra lo ngại khi tình hình phát hiện, xử lý tham nhũng chùng xuống thời gian qua. Có hơn 10 tỉnh thành trong 6 tháng đầu năm 2010 không phát hiện hay khởi tố mới vụ án tham nhũng nào. Các cơ quan tố tụng toàn quốc mới khởi tố 81/159 bị can, truy tố 122 vụ/351 bị can và xét xử 100 vụ với 216 bị cáo. So sánh với các năm trước đây, con số này đă giảm đáng kể. Giảm, không đồng nghĩa với "vấn nạn" tham nhũng đă giảm. Đó là sự thật. Qua thăm dò dư luận và t́nh h́nh người dân khiếu nại, tố cáo tại các địa phương, ngay cả những tỉnh thành báo cáo không có tham nhũng vẫn rất bức xúc. Chánh văn pḥng Ban chỉ đạo Vũ Tiến Chiến xác nhận: "Công tác tự phát hiện tham nhũng của các cơ quan, tổ chức, đơn vị vẫn c̣n rất yếu, chậm chuyển biến". Phó Chánh văn pḥng TƯ Đảng Dương Thành Bắc c̣n khái quát, từ khi phát hiện, điều tra cho tới xét xử một vụ tham nhũng, nhanh nhất cũng phải mất 12 tháng, chậm nhất 50 tháng, tính trung b́nh là 30 tháng (!). Trong khi đó, bà Phạm Thị Hải Chuyền, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TƯ chỉ ra những kẽ hở của công tác này: "Điều bất hợp lư là một công ty b́nh thường có 2 - 3 người giám sát nhưng cả tập đoàn kinh tế quản lư vốn hàng trăm ngàn tỷ đồng cũng chỉ có chừng ấy người. Làm sao mà giám sát nổi..Thời gian qua việc xử lư trách nhiệm người đứng đầu c̣n rất hạn chế và chưa nghiêm. Việc xử lư theo kiến nghị của cơ quan thanh tra hoặc kiểm toán nhà nước c̣n bị xem nhẹ". Chao ôi, nếu "việc xử lư theo kiến nghị của cơ quan thanh tra hoặc kiểm toán nhà nước c̣n bị xem nhẹ".....th́ 88 con người dám xả thân đấu tranh v́ việc nghĩa nói trên sẽ biết "tránh đâu"? Cảm nhận sâu sắc vị mặn đắng của nước mắt những con người quả cảm, thật sự kính trọng cái tâm, và phẩm cách của các bác. Nhưng hiểu bản chất của "vấn nạn" tham nhũng, tôi chỉ muốn được... khóc cùng các bác, bởi không biết cuộc chiến này có cân sức không và có ǵ để...hy vọng không? http://tuanvietnam.net/2010-09-10-pn-and-h...ai-duc-bi-tram- |
|
|
|
Sep 21 2010, 10:42 PM
Post
#13
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
PN&HĐ: Trục thẳng, trục cong rồi trục...lên trời?
Tác giả: Trực Ngôn Bài đă được xuất bản.: 17/09/2010 08:10 GMT+7 Phát ngôn & Hành động tuần này là sự trở lại của Trực Ngôn sau gần 7 tuần vắng bóng, với rất nhiều nỗi buồn và trăn trở từ chuyện khiếu nại, tố cáo của dân, đến trục cong trong quy hoạch Hà Nội và sự lệ thuộc văn hóa trong phim Lư Công Uẩn. Đơn khiếu nại, tố cáo: v́ sao lại thế??? Báo chí đưa tin: Theo quy tŕnh xử lư đơn thư do Thanh tra Chính phủ vừa mới ban hành, từ ngày 11-10, tất cả các loại đơn khiếu nại, tố cáo gửi đến cơ quan hành chính Nhà nước sẽ bị trả lại nếu đơn có họ tên, chữ kư của nhiều người. Những đơn được gửi đến nhiều cơ quan, gửi tới nhiều người và đă gửi đến đúng cơ quan hoặc người có thẩm quyền giải quyết, cũng sẽ không được tiếp nhận. Cơ quan Nhà nước có trách nhiệm xử lư đơn trong thời hạn 10 ngày kể từ ngày nhận đơn. Trước khi nói đến việc quy tŕnh nói trên đă hoàn toàn hợp lư chưa, tôi muốn nói v́ sao người dân gửi đơn khiếu nại, tố cáo lâu nay thường có nhiều người kư tên và gửi đến nhiều cơ quan và nhiều người. V́ sao đơn lại có nhiều người cùng kư tên? Tôi xin tạm thời trả lời như sau: Một là: V́ những đơn khiếu nại, tố cáo này liên quan đến lợi ích của nhiều người hoặc cả tập thể cùng nhận ra một sự sai trái, oan khuất nào đó là đứng tên khiếu nại, tố cáo. ![]() Từ ngày 11-10, tất cả các loại đơn khiếu nại, tố cáo gửi đến cơ quan hành chính Nhà nước sẽ bị trả lại nếu đơn có họ tên, chữ kư của nhiều người. Ảnh minh họa Hai là: V́ để thể hiện tính nghiêm trọng của sự việc trong các đơn thư khiếu nại, tố cáo và thể hiện hành động xây dựng chứ không phải là do tư thù. Thực tế lâu nay, không ít người đứng đơn khiếu nại, tố cáo lại bị coi là gây mất đoàn kết nội bộ hay do tức tối, thù oán cá nhân. Hơn nữa, một người đứng đơn thường lo sợ bị trả thù và thực tế cũng chứng minh không ít người lao đao, khốn đốn v́ đứng tên trong đơn khiếu nại, tố cáo. Bởi thế một trong những lư nhiều người cùng đứng tên trong một đơn như là làm giảm bớt tính nguy hiểm cho một cá nhân. C̣n việc người dân khiếu nại, tố cáo gửi đến nhiều người và nhiều cơ quan cùng một lúc cũng có hai nguyên nhân chính: Một là: V́ dân ta dân trí thấp, cho nên đấu tranh chống tiêu cực đôi khi cũng chưa đúng bài bản. Các nước khác người dân được hướng dẫn cụ thể cách thức khiếu nại, tố cáo. Nhưng ở nước ta hỏi có bao người biết được điều này? Chúng ta cứ nói sống và làm việc theo pháp luật nhưng giáo dục luật pháp cho người dân lại quá thờ ơ hoặc quá yếu kém. Hai là: V́ người dân gửi đơn tới một người hoặc một cơ quan nhiều lúc chẳng thấy hồi âm hoặc chẳng có hiệu quả nên gửi cho nhiều người và nhiều cơ quan như một sự ăn may không được chỗ này th́ được chỗ kia. Đấy là mấy lư do tôi tạm đưa ra. C̣n việc một lá đơn khiếu nại, tố cáo sẽ bị trả lại nếu có nhiều người đứng tên th́ quả thực tôi chưa hiểu nổi v́ sao lại như vậy? Không hiểu th́ nói là không hiểu th́ mới mong được giải thích để mà hiểu. Vậy đề nghị các cơ quan chức năng giải thích cho nhân dân hiểu để được sáng cái đầu ra: V́ sao nhiều người kư tên trong một đơn khiếu nại, tố cáo lại không được chấp nhận. Trong ba tuần tới có thể cho đề án xây dựng TRỤC...lên trời? Ngày 17/8, trong văn bản gửi Thủ tướng, Chủ tịch TP Hà Nội Nguyễn Thế Thảo khẳng định, khi đă không xây dựng Trung tâm hành chính quốc gia mới tại Ba V́ th́ việc xây dựng trục Hồ Tây - Ba V́ không có ư nghĩa về công năng và về kinh tế xă hội. Nếu trục Hồ Tây - Ba V́ được h́nh thành như tư vấn đề xuất, sẽ có nguy cơ không chỉ phá vỡ ư tưởng hành lang xanh, c̣n tạo cơ hội cho sự ra đời các khu đô thị bám hai bên hệ trục. Ba tuần sau khi có văn bản gửi Thủ tướng phản bác xây trục Hồ Tây - Ba V́ (hơn 30 km), Hà Nội vừa có văn bản cho rằng, đây là trục cảnh quan, hỗ trợ liên kết các không gian lớn Ba Đ́nh - Hồ Tây - Ba V́. Như vậy, đâu là lời giải thích đúng? ![]() Vẫn giữ trục Hồ Tây - Ba V́? Chỉ trong một thời gian ngắn mà cái TRỤC kia nó xoay ngang rồi lại xoay dọc. Người dân cứ xoay trái rồi lại xoay phải đến chóng mặt và cho đến lúc này thực ḷng người dân không hiểu cái TRỤC này là TRỤC ǵ nữa, nên có TRỤC hay không có TRỤC. (Nói thực ḷng là thực ḷng chứ người dân không dám bóng gió ǵ ở đây nữa). V́ cái TRỤC này chắc chắn là rất to nên nghe nói tiền đầu tư làm cái TRỤC này nhiều như cát sông Hồng và được những cơ quan chuyên môn, các chuyên gia hàng đầu bàn luận đêm ngày, rồi tŕnh lên Quốc hội rồi lại tŕnh xuống Quốc hội. Bàn luận và tŕnh nhiều như thế nhưng đến hôm nay đă có ai dám chắc chắn cái TRỤC này nó sẽ nằm ở đâu đâu? Bây giờ mới thấy cái TRỤC này nó phức tạp và khó khăn nhường nào. Khó th́ phải cố gắng. Đặt cái TRỤC này dọc không ổn th́ ta lại đặt ngang. Đặt ngang không ổn th́ ta lại đặt... Với t́nh h́nh như thế này có lẽ ba tuần tới chúng ta sẽ tŕnh đề án dựng cái TRỤC này thẳng lên... trời xem sao. Có khi lại là một phương án hay. Yêu Quan Vân Trường hơn Quang Trung Sáng ngày 16-9-2010, tại hội trường Hội Nhà văn Việt Nam, Nhà xuất bản Phụ nữ và Nhà sách Vạn Niên đă tổ chức lễ ra mắt hai bộ tiểu thuyết đồ sộ của nhà văn Hoàng Quốc Hải: Tám triều vua Lư gồm 4 tập với 3514 trang và Băo táp triều Trần gồm 2912 trang. Có lẽ đây là một trong rất ít những công tŕnh chào mừng 1000 năm Thăng Long có ư nghĩa nhất. Đại lễ 1000 năm Thăng Long không phải để cho chúng ta tiêu tiền vào những hoạt động chỉ để vui chơi trong vài ba ngày. Đại lễ 1000 năm Thăng Long là cơ hội để chúng ta thêm một lần nh́n lại lịch sử kiêu hănh và nền văn hóa sâu thẳm của dân tộc ta. Tôi thực sự kính trọng t́nh yêu tổ quốc, trách nhiệm với lịch sử và văn hóa dân tộc cùng với ư chí lao động sáng tạo phi thường của nhà văn Hoàng Quốc Hải. Ông đă yêu tổ quốc bằng hành động cụ thể chứ không phải những lời sáo rỗng quen thuộc. Khi được hỏi ông nghĩ ǵ về bộ phim: Lư Công Uẩn - đường tới thành Thăng Long sắp công chiếu, nhà văn đă bật khóc và nói: Con cháu chúng ta hăy noi theo tiền nhân, có lúc ta thua nhưng tổ tiên ta không bao giờ chịu nhục. Tôi rất buồn v́ bộ phim Lư Công Uẩn - đường tới thành Thăng Long, người ta đă làm nhục nhà Lư. Tôi xin t́nh nguyện làm cố vấn đạo cụ cho nếu ai đó làm phim về triều Lư, tại đất nước ta có tất cả không cần mượn nước người làm sai lạc hết...Nếu không v́ những bức xúc hiện nay chắc tôi không thể hoàn thành bộ sách này. Với những ǵ được biết về bộ phim truyền h́nh nhiều tập nói trên, chúng ta kinh hăi nhận ra rằng: t́nh yêu tổ quốc đang bị đánh mất. Nếu những người c̣n ít hiểu biết về thời đại Lư Công Uẩn th́ sau khi xem bộ phim nói trên họ đă hiểu sai về dân tộc ḿnh. ![]() Một cảnh quay đại cảnh trong phim Lư Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long tại trường quay Hoành Điếm. Cách đây dăm năm, tôi đă làm một khảo sát nhỏ với một số học sinh tiểu học và trung học với câu hỏi: Cháu thích Quan Vân Trường hay Quang Trung? 90% số học sinh được hỏi trả lời: thích Quan Vân Trường. Quan Vân Trường là người trung nghĩa thật đáng thờ cho dù ông là người mang quốc tịch nào. Bởi ông là một giá trị chung cho đạo làm người. Nhưng thật cay đắng khi những công dân tương lai của một đất nước không hề mang cảm xúc ǵ về Quang Trung, một vị Vua tài đức, một Anh hùng vĩ đại của một dân tộc vĩ đại. Lỗi này thuộc về những người làm sử, dạy sử, thuộc về các nhà văn và cao hơn thuộc về những người quản lư và điều hành giáo dục nước nhà. Có những người hỏi tôi, với hai bộ tiểu thuyết như vậy làm thế nào mà những học sinh có thể đọc được? Tôi trả lời: hai bộ tiểu thuyết lịch sử của nhà văn Hoàng Quốc Hải không phải viết cho lứa tuổi học tṛ. Nhưng những người và những cơ quan có trách nhiệm giáo dục thế hệ trẻ có thể t́m ra 1000 cách để truyền bá lịch sử và những nhân vật lịch sử vào tâm hồn những đứa trẻ từ chính hai bộ tiểu thuyết ấy. Họ có thể trích đoạn để làm truyện tranh, làm phim hoạt h́nh, làm phim truyền h́nh nhiều tập vv... Khi người ta có t́nh yêu tổ quốc thực sự và có trách nhiệm với lịch sử dân tộc, người ta có thể t́m ra nhiều cách để yêu dân tộc của ḿnh. Bộ phim Lư Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long là một nỗi ê chề, cay đắng và xấu hổ đối với những người Việt Nam yêu nước. Chính v́ thế mà hai bộ tiểu thuyết của nhà văn Hoàng Quốc Hải làm chúng ta thêm kính trọng ông và tự hào về những người con như ông của mảnh đất này. http://tuanvietnam.net/2010-09-17-tre-em-v...on-quang-trung- This post has been edited by DanTriVN: Sep 21 2010, 10:45 PM |
|
|
|
Sep 26 2010, 10:38 PM
Post
#14
|
|
|
AF Fiend Group: Members Posts: 315 Joined: 5-January 09 |
PN&HĐ: Cần một thứ hơn tiền và ḷng nhân ái... tồi tệ
Tác giả: Trực Ngôn Bài đă được xuất bản.: 24/09/2010 08:31 GMT+7 Thành Tuyên 500 năm tuổi nay bị biến thành ḷ gạch, ḷng hảo tâm nay bị lợi dụng để tiêu thụ hàng quá đát... Những cái tát vào văn hóa là trăn trở của Trực Ngôn trong Phát ngôn & Hành động tuần này. Người chống tham nhũng cần một thứ hơn tiền Báo chí đưa tin: Văn pḥng Chính phủ thông báo, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa chỉ đạo Bộ Nội vụ chủ tŕ phối hợp với Thanh tra Chính phủ soạn thảo, ban hành thông tư liên tịch quy định về khen thưởng người có thành tích xuất sắc trong pḥng chống tham nhũng và người tố cáo, phát hiện hành vi tham nhũng. Rồi sau đó nhấn mạnh: cá nhân xuất sắc trong việc tố cáo, phát hiện tham nhũng sẽ được khen thưởng. Mức dự kiến từ 10 đến 30 lần lương tối thiểu chung. Đây là mộ tin vui đối với những người chống tham nhũng không phải v́ họ có thể được một khoản tiền. Tuy rằng khoản tiền này nếu gấp 10 lần hay 20 lần cũng chỉ là mấy chục triệu thôi. Nhưng họ vui v́ họ biết phía sau những việc làm nhiều nguy hiểm của họ có Chính phủ. Thế nhưng, họ vẫn đợi chờ một thứ khác cho cuộc chiến đấu chống tham nhũng của cá nhân họ hoặc của một tập thể cá nhân. Nh́n vào thực tế chúng ta thấy, những người nông dân hay những người không làm việc trong các cơ quan Nhà nước rất ít có khả năng chống tham nhũng v́ họ không có cơ hội tiếp xúc "hang ổ" của những "con bạch tuộc tham nhũng". Nếu những người nông dân chống tham nhũng th́ cùng lắm là chống sự tham nhũng của ông Bí thư Đảng ủy xă hoặc ông Chủ tịch xă... Mà mấy ông này có tham nhũng th́ cũng chỉ là "con chuột tha miếng tóp mỡ" c̣n những "ông hổ" ăn cả hàng triệu con lợn, hàng vạn con trâu, hàng trăm ngh́n mét đất, hàng triệu đôla vv... th́ những chiến sỹ chống tham nhũng nông dân không bao giờ có khả năng biết và chống được. Ai chống được những "ông hổ tham nhũng"? Đó tất nhiên phải là những người làm việc cùng các "ông hổ tham nhũng". Nhưng người đó là các cán bộ Nhà nước thậm chí là những người có vị trí trong các cơ quan Nhà nước. Nhưng những người này rất sợ sự "phản đ̣n" của các "ông hổ tham nhũng". Khi đă bị "phản đ̣n" th́ coi như "xong" sự nghiệp. C̣n những người nông dân hoặc dân thường th́ có bị "phản đ̣n" cũng vẫn là nông dân, vẫn là dân thường. Chính vậy, thưởng gấp 10 lần, 30 lần hay 100 lần lương tối thiểu cũng chưa đủ làm nên sự quả cảm cho những người chống tham nhũng. Thứ mà những người chống tham nhũng thực sự cần không phải là tiền thưởng mà là một niềm tin chắc chắn rằng: họ thực sự được bảo vệ bằng những hành động cụ thể của những người lănh đạo trong chính cơ quan của họ ở các cấp. Liệu một ông (bà) Phó thủ trưởng cơ quan có sát cánh cùng họ để chống lại sự tham nhũng của ông (bà) Thủ trưởng cơ quan đó không? Tôi đă mang câu hỏi này tới nhiều người là cán bộ trong cơ quan Nhà nước và hầu hết nhận được câu trả lời bằng sự lắc đầu lè lưỡi. Vậy Chính phủ sẽ có phương sách ǵ để giúp những người chống tham nhũng có một ḷng quả cảm trong cuộc đấu tranh cho sự công bằng và phát triển của đất nước? Liệu chúng ta có dám thí điểm tiến hành đấu tranh chống tham nhũng một cách công minh ở một số cơ quan Nhà nước với sự giám sát công tâm của các chuyên gia Chính phủ và với chính sách bảo vệ những người chống tham nhũng một cách cụ thể có hiệu lực. ![]() Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng và ông Phùng Chí Công, Chánh văn pḥng HĐND và UBND quận Ô Môn (Cần Thơ) - một trong 88 tấm gương nhiệt t́nh chống tham nhũng được tuyên dương hôm 7/9, Ảnh: VNN Cuộc đấu tranh chống tham nhũng của Chính phủ là một đại sự, là một con đường hợp ḷng dân, v́ sự trong sạch và v́ sự phát triển của đất nước, nhưng chỉ với những văn bản, chỉ thị không thôi th́ chưa thật sự trực tiếp bảo vệ được những người chống tham nhũng. Những người chống tham nhũng cần sự trợ giúp bởi bàn tay cụ thể của Chính phủ ở các cấp, các nơi. Và trên hết, họ cần một môi trường minh bạch, công khai thông tin, không c̣n những vùng cấm, vùng nhạy cảm... làm tiền đề để họ có điều kiện chống tham nhũng quyết liệt và hiệu quả. Chỉ khi làm được điều nói trên th́ công cuộc chống tham nhũng mới có ư nghĩa xă hội của nó và mới đóng góp cho sự trong sạch và phát triể của đất nước. Cái chết của Thành Tuyên và những người quản lư ḷ gạch Tôi quả thật sững sờ và không sao hiểu được khi đọc bài báo viết về di tích lịch sử thành nhà Mạc mà ta thường quen gọi là Thành Tuyên với gần 500 tuổi đă trở thành những ḷ gạch ở Tuyên Quang. Nếu chỉ nghe nói th́ tôi chẳng bao giờ tin. Và nếu chỉ đọc bài không mà không có ảnh th́ tôi cũng vẫn không tin. Nhưng bài viết có cả ảnh Thành Tuyên xưa và ḷ gạch nay đă làm ḷng tôi chết điếng. Bỗng thấy mặt mày sây sẩm. Biết là bị một cái tát. Nhưng nh́n ra không thấy ai. Nghĩ măi mới nhận ra những cái ḷ gạch kia tát ḿnh. Xin thưa, danh từ ḷ gạch không phải tôi nghĩ ra mà do một số văn nghệ sỹ Thành Tuyên đau đớn kêu lên. Nh́n bức ảnh về những cổng Thành Tuyên được xây thế vào những cổng thành xưa quả đúng là những cái ḷ gạch. Than ôi, v́ đâu ra sự thể này ? Sự biến mất của những cổng Thành Tuyên rêu phong cổ kính là một cái chết của văn hóa. Nếu bạn là người có trí tưởng tượng, bạn sẽ thấy thi thoảng một di tích lịch sử hay di tích văn hóa trên đất nước chúng ta từ từ gục xuống bởi những viên đạn phi văn hóa bắn tỉa. Nhưng măi măi cho đến khi giă từ cơi đời này, tôi cũng không sao hiểu nổi v́ sao những người quản lư văn hóa của Tuyên Quang, cao hơn nữa là lănh đạo tỉnh Tuyên Quang và những cơ quan liên quan khác lại giết chết những di tích lịch sử vô giá kia và hung hăng đặt vào đó những cái ḷ gạch mới thê thảm tốn hàng tỷ đồng của Nhà nước. Và ngay cả những ḷ gạch mới xây ở Tuyên Quang cũng không có thẩm mỹ bằng những ḷ gạch thực sự mà chúng ta vẫn nh́n thấy ở một số làng quê. Nếu vô t́nh mất đi những cổng Thành Tuyên rêu phong kia do thiên tai, do chiến tranh... chúng ta có tiếc nuối nhưng không phải hổ nhục. Nhưng những di tích lịch sử ấy mất đi là do sự cố t́nh của con người. Mà những con người này lại không phải là bọn đào vàng hay đào mộ cổ t́m của quư phá hoại mà do chính một số người mang danh nhà quản lư văn hóa phá hoại. Đó là một sự hổ nhục ê chề. Và không ai có thể biện minh cho những hành động phi văn hóa này. Xin quư vị nào định lên tiếng bảo vệ cho những hành động nói trên hăy "uốn lưỡi 7 lần" trước khi lên tiếng. Các quư vị hăy hỏi lương tâm và sự hiểu biết của ḿnh thử xem. Nếu các quư vị không trả lời được câu hỏi đó th́ hăy hỏi những người thân của ḿnh thử xem. Công luận đă lên tiếng, đă tranh đấu về những cái chết văn hóa như thế này nhiều năm nay rồi. Nhà nước cũng đă ban hành bao chính sách vể bảo vệ các di tích lịch sử và văn hóa, nhưng chúng ta vẫn cứ phải chứng kiến những di tích lịch sử, di tích văn hóa và cả những di sản thiên nhiên bị giết chết một cách công khai bởi những người được giao nhiệm vụ bảo vệ. Nghe thật bi hài, nghe thật kinh hăi, nghe thật hổ nhục và nghe thật không tin nổi. Cho đến lúc này, bạn sẽ gọi những người phá Thành Tuyên lịch sử để xây những ḷ gạch không nung gạch là ǵ? Nếu bạn đọc chưa nghĩ ra một cái tên nào thật hay th́ tôi xin gọi họ bằng một cái tên tạm: Những người xây ḷ gạch thời hiện đại. ![]() Cổng Thành Tuyên lịch sử 1 ![]() Cổng Thành Tuyên lịch sử 2 ![]() Và "ḷ gạch" mới xây với hàng tỷ đồng Ḷng nhân ái... tồi tệ Báo chí đưa tin: 650 hộ dân chịu thiệt hại từ cơn băo số 3, ở thị xă Hồng Lĩnh (tỉnh Hà Tĩnh) đă tá hoả khi nhận được quà từ thiện quá hạn sử dụng từ CTCPXNK Nam Dương (Công ty kinh doanh sữa STAR có trụ sở tại TPHCM). Quả là một tấm ḷng nhân ái...khủng khiếp. Để che giấu những hàng hóa tài trợ đă quá hạn tài trợ, người ta dán một cái tem thông báo hàng tài trợ cấm bán. Tưởng có ư ǵ, hóa ra dưới cái tem kia là dấu vết của một ḷng nhân ái...tồi tệ. Chúng ta vô cùng xúc động và trân trọng nhiều doanh nghiệp đă luôn luôn chia sẻ với những người dân trong lúc gặp khó khăn, hoạn nạn. Nhưng cũng có không ít những doanh nghiệp dùng chiêu bài "từ thiện" chỉ để kinh doanh thương hiệu của ḿnh. Nhưng như thế c̣n không ác tâm bằng việc dùng những thứ không dùng được nữa, không ăn được nữa, không bán kiếm lời được nữa để tỏ ḷng "từ bi" của ḿnh. Những hộp sữa đă hết hạn sử dụng đă làm rung động ḷng những bậc cha mẹ có con nhỏ trước đó. Hỡi những nhà từ thiện tồi tệ kia, các ngươi sao lại đang tâm mang những thứ có thể gây bệnh, gây ngộ độc...đến cho những đứa trẻ ? Cho dù Công ty kinh doanh sữa Star có đổi lại hàng mới cho những người được nhận tài trợ của họ trước đó th́ cũng không rửa sạch được lương tâm của các người. Không có những món hàng tài trợ đó th́ những người dân ở Hồng Lĩnh không chết. Nhưng họ có thể mang bệnh và có thể mất tính mạng v́ ḷng "nhân ái" phi lương tâm của ngươi. Sẽ lại có người chuẩn bị phê phán tôi nói quá lời đây hay bôi đen đây. Xin thưa các người, nếu trong những người nhận tài trợ bằng thứ hàng hóa không được phép sử dụng nữa là thân nhân của các người th́ các người nghĩ sao ? ![]() Từ thiện bằng những thứ không bán được, không ăn được nữa cho người nghèo Tại sao những chuyện này người ta lại có thể ngang nhiên làm được? Cái ǵ đang phá vỡ lương tâm của con người? Cái ǵ đă làm cho con người công khai đối xử một cách tồi tệ như thế với đồng loại của ḿnh? Có một điều sai lầm trầm trọng ở đâu đó trong việc giáo dục tính nhân văn của con người của chúng ta trong nhiều b́nh diện. Hỡi những người có lương tâm hăy lên tiếng. Tôi cầu xin các bạn. http://tuanvietnam.net/2010-09-24-pn-and-h...-nhan-ai-toi-te |
|
|
|
![]() ![]() |
| Lo-Fi Version | Time is now: 20th May 2013 - 03:49 PM |