Nguyen Chanh Khe, a Vietnamese American scientist responsible for many patents and inventions, has returned to Vietnam, wishing to contribute something to the land where he was born and grew up.
In 1971, Khe went to Japan to study and gained a Ph.D. degree in material and information processing at the Tokyo University of Industry. With 35 patents in America, 30 others in Japan, and many inventions, he was known to big corporations like Hewlett-Packard, Eastman Kodak, Intel, Motorola, Rocoh and Dainippon Ink and Chemicals.
Despite having lived overseas for nearly three decades, Khe always thought of his homeland and wished to contribute something to its development.
"I worked in high-tech for many years in Japan and America. I have many inventions and patents, but I sometimes thought I should do something for my home country. Now I want to do something for my homeland", the 52-year-old scientist said.
With this dream, Khe refused a well-paid job at the Silicon Valley in California and returned to Vietnam in 2002 to work at the Saigon High-Tech Park in HCM City. To many people, it was a great sacrifice, but to Khe, his decision was quite simple.
"I’ve grown up in my family, my homeland and my country. I want to use the experience and knowledge gained abroad to contribute to the development of my country", he said.
Since 1993, Khe has returned to Vietnam regularly to engage in activities to support scientific research, education and training. He is currently director of the Saigon High-Tech Park’s research and development centre. In this position, he hopes he will be able to fulfil a lofty dream. He wants to help Vietnam create and master source technologies.
Khe said, "Foreign investors have introduced modern technologies into Vietnam since the country adopted the Doi Moi (Renewal) policy. However, these technologies, such as nanotechnology, are foreign made. I want to develop some related technologies, especially the nano, and make them the source technologies of Vietnam".
"Vietnam must have source technologies, which are essential to boost the development of science and technology and to earn money for the country."
With this great ambition, Khe took up a job at the Saigon High-Tech Park, hoping that it could successfully develop source technologies with local materials to attract investors.
"I hope that over the next seven to 10 years, the park will be able to create technologies that can earn a place in the international technology market", Khe said.
Late last year, Khe successfully developed liquid nano carbon, a technological achievement that will enable Vietnam to enter the field of manufacturing microcircuit boards for computers and semiconductors. In particular, Khe and his colleagues produced liquid nano carbon from materials available in Vietnam, such as coal, coconut oil and charcoal.
Thanks to the invention, the price of the carbon nano tube produced from liquid nano carbon can be 10 times cheaper than previously produced from plasma, which costs US$350 per gram. The material is now used to produce four-colour ink at Saigon High-Teck Park at half of the cost of imports.
Khe plans to embark on other projects such as printing circuit boards without using masks, applying the carbon nano tube in the semiconductor industry, and laser technology in telecommunications.
Khe is now a ‘genuine’ Vietnamese citizen. He has bought a house with his residence book in District 2, HCM City.
"Vietnam is really my home country now".
Saigon Times
Quê hương là thiên đường để trở về
Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê

Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê - người được xem là "Con gà đẻ trứng vàng" cho các tập đoàn lớn tại Mỹ - đă quyết định hồi hương năm 2002. Sau 20 năm ở nước ngoài, anh đă có 30 phát minh, sáng chế khoa học tại Nhật và 36 phát minh tại Mỹ, đem lại những hiệu quả khoa học và ứng dụng kinh tế to lớn trong lĩnh vực máy tính, máy photocopy... Và cuối cùng, anh đă thực hiện được điều trăn trở lớn nhất trong ḿnh: trở về quê hương để xây dựng Tổ Quốc.
Con người của khoa học
19 tuổi, Nguyễn Chánh Khê sang Nhật học tại trường Đại học Đông Kinh Công nghiệp Tokyo. Ban đầu, anh theo học ngành Công nghệ sinh học rồi chuyển sang lĩnh vực Vật liệu xử lư thông tin. Phát minh đầu tiên cũng là luận án thạc sĩ của anh là "Vật liệu cảm quang" dùng trong máy photocopy.
Ngay phát minh đầu tiên, tên tuổi của nhà khoa học trẻ đă được các công ty lớn của Nhật "săn lùng". Phát minh của anh sớm được ứng dụng và giải quyết việc làm cho cả một miền quê của Nhật Bản. Ngay sau đó, Công ty Dai Nippon Ink, công ty lớn nhất ngành in của Nhật Bản mời anh làm việc. Tại đây, anh tiếp tục cho ra phát minh chất quang dẫn hữu cơ cực tính dùng để sản xuất máy photocopy xách tay mà lúc bấy giờ thế giới chưa có. Đây là loại máy photocopy không dây, không gây ô nhiễm môi trường.
Năm 1985, Nguyễn Chánh Khê sang Mỹ báo cáo khoa học và được nhiều công ty lớn quan tâm đến đề tài của anh. Họ mời anh sang Mỹ làm việc để chế tạo những bản cảm quang nhạy nhất thế giới.
Ngay lúc đó, Nguyễn Chánh Khê đă đưa ra được nguyên tắc mà sau này trở thành phổ biến trong các loại máy photocopy và máy in laser. Đó là làm phim điện tử bằng phương pháp dùng ánh sáng và điện trường tạo ra điện tích trong vật liệu bán dẫn hữu cơ. Từ những h́nh ảnh không thấy được ta sẽ dùng mực để làm ra ảnh. Từ đó trung b́nh mỗi năm anh có hai phát minh khoa học có giá trị quốc tế.
Khi làm việc tại pḥng thí nghiệm của Kodak, anh lại phát minh ra cách dùng muối ăn chế tạo hạt nano có kích thước cực nhỏ chuyển hóa quang điện cực cao để chế tạo ra máy in màu laser nhanh nhất thế giới. Phát minh này có ư nghĩa vô cùng quan trọng bởi muối ăn rất rẻ nhưng giúp cho tăng nhanh tốc độ in bốn màu lên đến 23 trang/phút.
Sau đó hăng HP (Hewlett Packard) rất nổi tiếng về công nghệ in ấn mời tiến sĩ Khê về giữ cương vị khoa học gia chủ nhiệm, chức vụ cao nhất của bộ phận nghiên cứu của hăng thuộc Trung tâm Nghiên cứu tổng hợp tại Thung lũng Silicon ở Califonia. Anh đă nghiên cứu làm ra hạt mực ướt dùng để làm ảnh rất mịn và cùng hăng HP áp dụng những kiến thức cơ bản về vật liệu để đưa ra các phát minh mới về in phun. Từ đó, t́nh cờ anh phát minh ra vật liệu mới là than nano và hàng loạt phát minh mới cứ thế lần lượt ra đời.
Băn khoăn một nỗi ḷng
Tại Mỹ, Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê luôn được các công ty, tập đoàn hàng đầu "săn đón" bởi những cống hiến khoa học và công nghệ của anh đem lại siêu lợi nhuận. Khi đó, anh cảm thấy rất tự tin có thể tạo được những đột phá khoa học gây được sự quan tâm rộng răi đối với các đồng nghiệp trên thế giới. Tuy nhiên có một điều nằm sâu trong tiềm thức của trái tim đă bắt đầu thúc giục anh: "Phải làm ǵ đó thiết thực cho quê hương ḿnh".
Năm 1982, Tiến sĩ Khê bắt đầu những chuyến về nước cùng cácnhà khoa học mở các cuộc hội thảo khoa học để phổ biến kiến thức khoa học và công nghệ cao cho trí thức trong nước. Anh bắt đầu những công tŕnh trợ giúp những chuyên đề khoa học cho Viện Khoa học Việt Nam, hướng dẫn đề tài nghiên cứu cho các trường, Viện trong nước. Chuyển hàng ngàn USD về nước làm học bổng cho sinh viên Đại học Cần Thơ... Tuy nhiên, chưa một thành tựu nào hoàn hảo theo ư muốn của tiến sĩ.
Anh luôn trăn trở về những công tŕnh không trọn vẹn này và quyết định trở về nước làm việc vào năm 2002.
"Lúc ấy anh có ngại những rào cản trong nước sẽ hạn chế sức làm việc và những đam mê nghiên cứu khoa học của ḿnh?". Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê trả lời: "Tôi có suy nghĩ đến điều ấy và nhiều người cũng bảo với tôi như thế. Điều kiện làm việc ở Việt Nam không thể sánh bằng các nước nhưng tôi đă được tạo mọi điều kiện để làm việc. Khu công nghệ cao chưa có pḥng thí nghiệm th́ tôi t́m đến Đại học Bách Khoa. Cha mẹ nghèo, làm con đừng nên đ̣i hỏi. Khó khăn ở đâu cũng có, ḿnh phải biết kiên nhẫn "gơ cửa, cửa sẽ mở"".
Với cương vị Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu thuộc Khu Công nghệ cao TP.HCM, chỉ sau một năm ông và các đồng sự của ḿnh đă công bố chế tạo thành công than nano "lỏng". Đây được xem là bước đột phá, bởi trên thế giới hiện có rất ít nước phát triển chế tạo được vật liệu này. Thành công này mở đường cho Việt Nam tiến sâu vào thị trường sản xuất vi mạch máy tính và linh kiện bán dẫn.
Dự kiến trong năm 2004, nhóm nghiên cứu sẽ được trang bị các thiết bị, để từ than nano "lỏng" chế tạo ra ống than đơn phân tử và vật liệu này sẽ thương mại hóa, đem lại nhiều giá trị kinh tế và lợi nhụân. Hiện nay, giá bán của 1gram ống than đơn phân tử trên thế giới là 350.000 USD trong khí giá thành dự kiến của nhóm nghiên cứu đưa ra thị trường là 50.000 USD.
Và những dự tính cho quê hương
Phút thư giăn ở nhà
Gần nửa đời người sống ở nước ngoài, Tiến sĩ Khê gặt hái khá nhiều thành công trong khoa học, nhưng điều hạnh phúc lớn nhất đối với anh là được trở về quê hương, phục vụ cho chính quê hương, đất nước ḿnh.
Anh bảo: "Sống và làm việc ở đây, tôi thấy thích và thoả mái, nhiều khi c̣n thú vị hơn ở nước ngoài".
Một ngày làm việc của anh bắt đầu từ 4 giờ sáng. Anh đi bộ khoảng 10 km, chăm sóc cây hoa trong vườn và tự chuẩn bị bữa ăn sáng cho ḿnh. Anh bảo: "Mỗi đêm ngủ 4 tiếng đối với tôi là quá nhiều. Đam mê lớn nhất của tôi là suy nghĩ cái mới. Thú vui trong công việc là vô tận...".
Căn nhà anh ở là một thế giới về ảnh nghệ thuật. Có khi anh ngồi cả tiếng đồng hồ chờ mặt trời lặn để chụp bằng được tấm ảnh ưng ư. Anh cũng đă từng đoạt giải nhiếp ảnh thế giới.
Đam mê khoa học, suốt đời cống hiến cho khoa học, có lẽ v́ vậy mà đă ngoài tuổi năm mươi, Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê vẫn chưa có hạnh phúc riêng của ḿnh. Anh đùa bảo: "Bởi tôi yêu 80 triệu người dân Việt, yêu phong cảnh thiên nhiên và yêu các bài hát quan họ Việt Nam, thế nên...". Anh đang tập bài hát "Nghe câu quan họ trên cao nguyên" và không ngần ngại hát lên một đoạn. Tôi chợt nhận ra, phía sau những phát minh khoa học của tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê là một tâm hồn Việt hết sức lăng mạn, bay bổng...
Chia tay tôi, anh bảo: "Thông điệp mà tôi muốn gởi đến các bạn Việt kiều là, nếu dự định trở về Việt Nam làm ăn th́ hăy mạnh dạn. Quê hương là thiên đường để thực hiện ước mơ, hoài băo kể cả nghiên cứu khoa học. Không ǵ hạnh phúc bằng làm việc, cống hiến cho quê hương, đất nước ḿnh...".
Minh Diệu
Theo Người viễn xứ
